Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.com là trang web dự phòng của website truyensextv68.com, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv68.com tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế » Phần 11

Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế - Tác giả Cô vợ Hà Nội


Update Phần 11

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 11

Ánh nắng đầu ngày lách qua những khe rèm, rọi lên căn phòng còn phảng phất hơi ấm của một đêm dài.

Dũng tỉnh trước. Anh nằm yên một lúc, nhìn mái tóc Hương xõa ngang vai mình, rồi khẽ nghiêng người nhặt chiếc đồng hồ trên bàn. Kim giờ nhích qua số 7.

– Dũng: Hương… – Anh gọi nhỏ, giọng trầm và khàn vì thức trắng.

Hương cựa mình, rồi mở mắt. Ánh mắt ấy vẫn còn vương chút mệt, nhưng có một nét dịu dàng khó giấu. Không còn là Hương phải giữ ý, phải dè dặt trước những ánh nhìn khác. Giờ đây, trong căn phòng này, cô chỉ còn là chính mình, bên Dũng.

– Hương: Muộn rồi à? – Hương hỏi, giọng nhỏ như hơi thở.
– Dũng: Không muộn, nhưng anh nghĩ mình nên đi. Ăn sáng chút, rồi anh đưa em về – Dũng vừa nói vừa vuốt nhẹ tóc cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng thường bị ngăn bởi khoảng cách hay ánh mắt người ngoài.

Họ cùng thu dọn đồ, không ai vội vã, nhưng cũng không còn nuông chiều khoảng thời gian riêng ấy nữa. Bước ra hành lang khách sạn, Dũng đi bên Hương, tay đặt hờ lên lưng cô như một thói quen tự nhiên.

Xuống đến sảnh, Dũng liếc nhìn Hương nụ cười thoáng qua môi, đủ để cả hai hiểu, dù chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng là bữa ăn không còn phải giấu diếm, không còn phải e dè ánh nhìn người lạ.

– Hương: Anh muốn ăn gì? – Hương hỏi, giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô ẩn một nỗi bâng khuâng.
– Dũng: Chỗ nào yên tĩnh. Để anh nhìn em lâu hơn chút, trước khi em trở về với vai của mình – Dũng đáp, nửa đùa nửa thật.

Họ bước ra cửa khách sạn. Nắng sớm trong veo, nhưng trong lòng mỗi người lại nặng trĩu những suy nghĩ riêng mà chẳng ai nói ra.

Không gian trong phòng giờ đã yên ắng. Tiếng cửa vừa khép lại cách đây không lâu, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Trong tủ quần áo, Nam vẫn ngồi bất động, hơi thở đã không còn dồn dập như trước, nhưng tim vẫn nặng như đeo đá.

Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận mùi gỗ cũ trộn lẫn hơi ẩm trong không gian chật hẹp. Bao nhiêu lâu rồi? Anh không rõ. Chỉ biết từng phút trong đó dài bằng cả năm. Rồi thật chậm, Nam đẩy cánh tủ hé mở. Ánh sáng nhạt nhòa buổi sớm chiếu vào, làm anh chói mắt. Anh bước ra, chân hơi loạng choạng vì ngồi co quá lâu, hai tay buông thõng, lòng trống rỗng lạ lùng.

Căn phòng như xa lạ, dù vừa là nơi anh chứng kiến hay đúng hơn, tưởng tượng ra điều khiến tim mình rách toạc. Ga giường xộc xệch, mùi nước hoa vương lại trong không khí, ly nước còn hơi ấm trên bàn… tất cả như nhắc nhở Nam rằng anh không nên ở đây.

Anh nhặt lấy áo khoác, không buồn nhìn quanh thêm lần nào nữa. Bước ra hành lang, Nam cúi đầu tránh ánh mắt lễ tân. Xuống tới sảnh khách sạn, tay anh run nhẹ khi mở cửa ôtô…

Động cơ nổ máy. Chiếc xe phóng đi, con đường sáng sớm vắng hoe. Gió lùa qua cửa kính mở hé làm mắt anh cay. Anh tự hỏi không biết là do gió, hay do thứ gì khác. Trong gương chiếu hậu, khách sạn lùi dần xa cùng với tất cả những gì anh đã cố chấp chịu đựng đêm qua.

Quán ăn nhỏ nằm khuất sau hàng cây bên hồ, không đông đúc, chỉ có tiếng muỗng đũa lách cách và vài câu chuyện rì rầm của những thực khách sớm. Dũng gọi hai bát phở, Hương chọn thêm ly cà phê sữa nóng. Khi người phục vụ rời đi, cả hai ngồi đối diện nhau, không vội nói. Sự im lặng giữa họ không còn căng thẳng như khi ở bữa tiệc, mà mang một sự yên ổn thoáng buồn như thể cả hai đều muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm chút nữa.

– Dũng: Em thấy sao? – Dũng lên tiếng, giọng nhẹ như gió sớm.

Hương cười nhạt, khuấy ly cà phê, đôi mắt lạc vào làn hơi bốc lên. Nhẹ nhõm… và cũng trống trải một chút…

Dũng gật đầu, không hỏi thêm. Anh hiểu. Cả đêm dài bên nhau không xóa được những lằn ranh vô hình mà họ đều đang bước trên đó.

– Dũng: Ít ra tối qua, chúng ta không cần phải che giấu nữa – Anh nói, tay xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón.
– Hương: Nhưng vẫn phải kín kẽ chứ anh…

Bát phở được mang ra. Họ ăn chậm, từng muỗng như kéo dài chút bình yên trước khi quay lại thực tại. Dũng thỉnh thoảng nhìn Hương, ánh mắt vừa dịu dàng vừa đượm lo âu, còn Hương thì tránh nhìn lâu vào mắt anh, như sợ mình sẽ không đủ sức bước đi con đường đã chọn.

Khi bữa ăn kết thúc, Dũng trả tiền rồi cùng Hương ra xe. Ánh nắng sáng rõ hơn, chiếu lên những giọt sương cuối cùng còn đọng trên kính xe. Anh mở cửa cho cô, tay đặt nhẹ lên vai như muốn giữ lại điều gì đó, rồi rụt lại.

– Dũng: Anh đưa em về nhé.

Hương chỉ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm. Trong lòng, cô biết, đoạn đường trở về sẽ dài hơn mọi chặng đường khác.

9h30. Tiếng mở cửa rất khẽ, như thể Hương không muốn phá tan không gian tĩnh lặng. Cô bước vào, mái tóc rối nhẹ vì gió sớm, đôi mắt còn ngân chút dư âm của một đêm dài không ngủ.

Nam đã ngồi ở bàn từ bao giờ, ly trà trước mặt đã nguội lạnh. Anh không ngẩng đầu lên ngay khi nghe tiếng động. Chỉ khi đôi giày cao gót của Hương dừng trước ngưỡng cửa, anh mới từ từ ngẩng nhìn. Ánh mắt họ gặp nhau. Không lời chào. Không câu hỏi.

Trong thoáng chốc, bao nhiêu ký ức, bao nhiêu hình ảnh Nam tự vẽ ra trong đầu suốt đêm qua, bao nhiêu lần anh tập thở chậm để không vỡ ra, đều tràn về qua ánh mắt ấy.

Hương cũng nhìn anh, không lẩn tránh, nhưng trong mắt cô là một nỗi mệt mỏi lẫn biết ơn vì anh vẫn ngồi đó, vì anh vẫn đợi, vì anh đã im lặng chịu đựng tất cả. Nam không trách. Cũng không tỏ ra cao thượng. Chỉ có ánh mắt ấy ấm áp một chút, buồn bã nhiều hơn, và ẩn sau là một vết nứt lớn mà chính anh cũng chưa dám đối diện.

Hương bước vào, đặt chìa khoá nhẹ lên bàn. Tiếng chìa vang khẽ trong không gian, nghe như một dấu chấm hết. Nam nhấc ly trà lên, nhấp một ngụm nguội ngắt, rồi cười rất nhẹ, một nụ cười không dành cho ai ngoài chính mình.

Căn nhà im ắng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Hương vừa cất túi xách, vẫn quay lưng về phía Nam. Anh ngồi ở bàn, ánh sáng sớm rọi qua khung cửa sổ hắt lên gương mặt anh, lặng như đá. Không khí nặng trĩu giữa họ, tưởng như sẽ kéo dài mãi… cho đến khi Nam lên tiếng giọng khàn, chậm, nhưng vang lên như cắt đôi sự im lặng:

– Nam: Tối qua… em hạnh phúc chứ?

Hương sững người. Câu hỏi không oán trách, không giận dữ, nhưng đủ sức khiến tim cô đau nhói. Cô quay lại, nhìn vào mắt Nam đôi mắt đỏ mệt vì một đêm không ngủ, nhưng vẫn dịu dàng đến lạ.

Hương hít một hơi thật sâu, không tìm cách né tránh.

– Hương: Em không biết gọi tên cảm xúc ấy là gì… nhưng đó là điều em đã chọn. Và em biết… nó làm anh đau…

Nam mỉm cười, rất nhẹ, như cười với chính mình. Anh gật đầu, mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ. Ly trà nguội lạnh trước mặt, nhưng anh không đưa tay lấy. Trong khoảnh khắc ấy, không cần thêm lời nào nữa. Chỉ còn lại tiếng lòng của hai người, và khoảng cách vô hình vừa rộng thêm một chút giữa họ.

Ánh nắng len qua khung cửa, chiếu lên gương mặt Nam xanh xao và mệt mỏi sau đêm trắng. Hương ngồi đối diện, hai tay đan vào nhau, ánh mắt thấp thoáng lo âu. Nam nhìn cô thật lâu. Trong mắt anh không còn sự giận dữ hay trách móc chỉ còn một sự hoang mang đến kiệt cùng. Giọng anh vang lên, khàn đặc nhưng chậm rãi, như thể phải gom hết can đảm để hỏi:

– Nam: Hương… nếu anh nói, chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em với Dũng, em nghĩ sao?

Căn phòng bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy đều đều, như nhắc rằng thời gian vẫn trôi, còn họ đang mắc kẹt trong một khoảnh khắc không lối thoát. Hương sững sờ nhìn Nam. Một giây. Hai giây. Cô không tin vào tai mình. Ánh mắt cô ngập tràn những câu hỏi: Anh đang nói gì vậy? Anh đang tự trừng phạt chính mình sao? Hay anh đang đau đến mức không biết phải làm gì khác?

Cô khẽ lắc đầu, giọng nghẹn lại:

– Hương: Nam… đừng. Anh đừng đẩy mình vào nơi còn đau hơn thế nữa. Em không muốn anh phải chịu như vậy…

Nam bật cười, nhưng đó không phải nụ cười của một người nhẹ nhõm. Đó là nụ cười của một người đã lạc mất chính mình giữa những chọn lựa không còn lối quay về. Câu trả lời vừa buông ra, không gian giữa họ như lặng đi.

Nam cúi đầu, hai bàn tay siết chặt vào nhau, những đốt ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã lạc nhịp, nặng nề như thể từng nhịp tim cũng đang gắng gượng chịu đựng.

Hương đứng dậy, bước thật chậm lại gần anh. Trong đôi mắt cô là bao nhiêu nỗi xót xa, bao nhiêu yêu thương lẫn ân hận chất chồng. Cô cúi xuống, vòng tay ôm trọn lấy anh từ phía sau, cái ôm run nhẹ, như thể chính cô cũng sợ bản thân không đủ sức níu anh lại.

– Hương: Em xin lỗi… – Giọng Hương vỡ ra, nhỏ đến mức dường như chỉ anh nghe thấy. “Em xin lỗi vì đã làm anh đau đến thế này…”

Nam ngồi yên. Một thoáng, anh muốn buông xuôi, muốn để mình tan vào vòng tay ấy mà quên hết mọi thứ. Nhưng rồi bàn tay anh lại siết chặt hơn nữa, như nhắc nhở rằng sự thật vẫn còn đó, và nỗi đau này, không phải một cái ôm có thể xóa nhòa.

Anh khẽ nghiêng đầu tựa vào cánh tay Hương, mắt nhắm lại, để mặc cho giọt nước mắt vừa kịp trào ra, lặng lẽ lăn xuống gò má. Khoảnh khắc ấy, cả hai chỉ biết lặng im, bởi mọi lời nói giờ đều trở nên thừa thãi trước khoảng cách không còn đo đếm bằng mét, mà bằng những vết nứt trong lòng.

Nam vẫn ngồi đó, để mặc cho cái ôm của Hương siết chặt quanh vai mình.

Anh hít một hơi dài, như gom hết tất cả can đảm còn sót lại. Rồi thật khẽ, giọng anh vang lên, không còn là sự trách móc, cũng chẳng phải oán hờn, mà chỉ là nỗi đau của người tự nhận ra phần lỗi của chính mình:

– Nam: Anh xin lỗi… vì đã để em cô đơn suốt thời gian qua. Vì đã không đủ gần để em phải tìm một vòng tay khác…

Hương run lên trong vòng tay ấy. Nước mắt cô rơi, thấm vào vai áo Nam, không thể che giấu được nữa.

– Hương: Anh đừng nói vậy… Đừng tự trách mình nữa… – Giọng cô đứt quãng, nghẹn ngào.

Nam ngửa mặt nhìn lên trần, cố ngăn dòng nước mắt cay xè, rồi quay lại nhìn Hương, ánh mắt chất chứa bao nhiêu thương tổn, nhưng cũng đầy nỗ lực níu giữ điều gì đó đã xa tầm tay:

– Nam: Anh hỏi lại lần nữa… Nếu chính anh muốn tham gia vào… chuyện của em và Dũng, em có đồng ý không?

Hương ngỡ ngàng nhìn anh. Cô thấy trong ánh mắt anh không còn là thử thách, không còn là giận dữ. Chỉ còn sự chấp nhận đau đớn và một khao khát mong được gần cô, dù phải đi con đường mà ít ai dám bước. Một thoáng im lặng trôi qua. Rồi, thật chậm, Hương gật đầu, nước mắt giàn giụa:

– Hương: Nếu đó là điều anh muốn… em đồng ý…

Căn phòng khi ấy như lặng đi. Ngoài kia, nắng đã lên cao, chiếu rọi khắp gian nhà. Nhưng trong lòng cả hai, bóng tối vẫn chưa tan.

Bạn đang đọc truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế tại nguồn: http://truyensextv.com/toi-da-ngoai-tinh-de-dang-nhu-the/

Ngày hôm đó mọi thứ không còn là giông bão. Không phải vì nỗi đau đã biến mất, mà vì cả ba Nam, Hương và Dũng đã thôi cố phủ nhận những gì thật sự tồn tại giữa họ.

Nam và Hương vẫn sống bên nhau, như những người bạn đời từng trải qua quá nhiều biến cố. Ánh mắt họ nhìn nhau không còn chất vấn, không còn oán giận, mà mang một thứ hiểu nhau đến tận cùng: Đây là sự lựa chọn, và đây cũng là giới hạn cuối cùng của trái tim.

Buổi sáng, Hương vẫn rót cho Nam tách trà, đặt trước mặt anh như thói quen bao năm. Nam vẫn mỉm cười cảm ơn cô, ánh mắt dịu đi, dù sâu trong đó còn bao nhiêu lớp sóng ngầm. Với Dũng, mọi cuộc gặp không còn là bí mật, không còn lén lút. Nam biết, Hương biết, và họ hiểu rằng bằng cách nào đó, họ đang giữ cho mối quan hệ này một thứ trật tự mong manh, để không ai phải giả vờ nữa.

Những bữa cơm vẫn diễn ra. Những câu chuyện vẫn được kể. Nhưng tất cả đã đổi khác. Không phải bằng lời, mà bằng những ánh nhìn, những im lặng kéo dài, thứ im lặng chứa đầy chấp nhận, và cũng đầy tiếc nuối cho một thời không thể quay lại. Và rồi, họ sống như thế. Trong một cuộc tình tay ba, mà tất cả đều mang những vết thương đã học cách cùng nhau giữ gìn, để nó không vỡ toang thêm lần nào nữa.

Buổi trưa Căn nhà chìm trong ánh nắng vàng. Gió ngoài hiên khẽ lay những tán cây, tạo thành thứ âm thanh mơ hồ. Hương đứng bên cửa sổ, quay lưng lại phía Nam. Giọng cô vang lên, cố giữ sự nhẹ nhàng nhưng vẫn không che giấu được thoáng bối rối:

– Hương: Anh… Dũng nói 3 hôm nữa anh ấy sẽ bay lại Đà Nẵng. Anh ấy… sẽ ở lại đây, hai hôm thôi.

Nam ngồi bất động trên ghế, ngón tay khẽ gõ nhịp chậm trên bàn gỗ, ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. Một lát, anh quay sang nhìn Hương. Không oán trách. Không ngạc nhiên. Chỉ còn sự mệt mỏi hiện lên trong ánh mắt sâu thẳm.

Anh gật đầu rất khẽ, như thể chính anh cũng không muốn nghe giọng mình lúc này. “Anh hiểu. Cứ để mọi thứ như em muốn.”

Không gian giữa họ im lặng đến nghẹt thở. Hương quay lại, nhìn Nam. Trong lòng cô trào lên cảm giác xót xa. Cô thấy rõ: Mỗi lần cô nói về Dũng, ánh mắt Nam lại trĩu xuống thêm một phần. Nhưng chính sự dịu dàng cam chịu ấy của Nam lại càng khiến lòng cô day dứt.

Nam đứng dậy, bước ra ban công nhà, lặng lẽ châm điếu thuốc, thứ anh hiếm khi động đến, trừ những lúc chẳng còn biết lấy gì để lấp khoảng trống trong lòng.

Gió thu thổi lạnh. Nhưng hơi lạnh đó không bằng cơn gió đang lùa qua trái tim anh, nơi vừa chấp nhận, vừa tan vỡ từng chút một.

17h00 chiều. Tiếng chuông cửa vang lên. Căn nhà vốn im ắng bỗng trở nên căng thẳng đến lạ. Hương vội bước ra mở cửa. Dũng đứng đó, nụ cười thoáng qua trên môi, nhưng ánh mắt dừng lại trên bóng Nam phía sau.

– Dũng: Chào Nam – Dũng nói, giọng cố giữ tự nhiên, tay xách chiếc túi nhỏ.

Nam đứng dậy, gật đầu nhẹ, môi mím lại như cố tìm một câu xã giao, nhưng rồi chỉ buông ra được một câu ngắn:

– Nam: Ừ, vào đi.

Dũng bước vào, không khí trong nhà như đặc quánh. Họ ngồi xuống bàn trà. Tiếng rót nước vang lên rất khẽ, nhưng trong im lặng ấy, từng tiếng nhỏ cũng trở nên rõ rệt. Hương cố gắng cười, dẫn chuyện về công việc, về chuyến đi của Dũng, nhưng giọng cô không giấu nổi sự gượng gạo.

Nam ngồi đối diện, tay siết nhẹ tách trà, ánh mắt nhìn Dũng, rồi lại nhìn đi nơi khác. Trong lòng anh, mỗi câu chuyện, mỗi nụ cười lúc này chỉ càng nhắc anh về giới hạn mong manh của sự chấp nhận.

Dũng cũng cảm nhận rõ điều đó. Ánh mắt anh đôi lúc dừng lại nơi Nam, như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ khẽ nhấp ngụm trà, cố giữ bầu không khí không quá nặng nề.

Bữa cơm tối dọn ra, đơn giản thôi mà vài món quen thuộc mà Hương vẫn hay nấu. Ánh đèn vàng dịu phủ xuống bàn ăn, phủ luôn lên bầu không khí lặng lẽ giữa ba người.

Dũng ngồi bên Hương. Giữa những câu chuyện lặt vặt về công việc, về chuyến đi, thỉnh thoảng anh đặt tay lên mu bàn tay Hương, hoặc nhẹ nhàng gắp cho cô một miếng thức ăn. Những cử chỉ ấy, tự nhiên với họ, nhưng lại vang lên như một hồi chuông trong lòng Nam.

Nam ngồi đối diện, mắt nhìn xuống bát cơm. Anh lặng lẽ nhai từng miếng, miệng cố nuốt trôi vị đắng nghẹn lại ở cổ họng. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt dịu dàng giữa Dũng và Hương như một mũi kim len lỏi vào tim anh, nhắc anh về thực tại mà chính anh đã mở cửa đón vào.

Dũng đôi khi liếc nhìn Nam, trong mắt thấp thoáng một chút dè chừng, nhưng cũng có cả sự tự nhiên của người đã được cho phép. Hương thì tránh ánh mắt Nam, như sợ nhìn vào đó sẽ thấy nỗi đau mà cô không muốn đối diện.

Nam rót cho mình ly nước, tay hơi run nhưng anh cố giấu. Anh ngẩng lên, gượng cười:

– Nam: Mọi người ăn đi, đừng khách sáo…

Giọng anh nhẹ, như gió lướt qua, nhưng lại đủ làm không khí bàn ăn càng trở nên nặng trĩu.

Và rồi, bữa cơm tiếp tục trong im lặng. Mỗi người đều có những suy nghĩ không thốt thành lời. Với Nam, từng khoảnh khắc nhìn Dũng và Hương bên nhau trong chính căn nhà của mình, chính căn bếp từng chỉ có anh và cô, là từng lần anh tự nhắc nhở bản thân: Đây là lựa chọn. Đây là giới hạn của chính mình.

Bữa cơm kết thúc trong im lặng. Nam đứng dậy trước, bước vào phòng ngủ, nhưng không khép hẳn cửa. Anh để cánh cửa hé một khoảng vừa đủ, từ đó ánh đèn bếp hắt vào thành một vệt dài trên nền nhà.

Anh ngồi xuống mép giường, mắt dán vào khe cửa. Từ nơi ấy, anh nhìn thấy Hương và Dũng trong gian bếp, nơi từng chỉ là không gian của riêng anh và cô.

Hương đứng bên bồn rửa, tay thoăn thoắt xoa bọt lên từng chiếc đĩa. Dũng bên cạnh, cẩn thận tráng bát, lau khô rồi xếp gọn. Họ vừa làm vừa trao nhau những ánh nhìn say đắm, như quên mất rằng có người đang chứng kiến.

Thi thoảng, tay họ chạm nhẹ, thoáng thôi, nhưng đủ để cả hai dừng lại, nhìn vào mắt nhau, rồi môi chạm môi trong một nụ hôn ngắn, vụng trộm nhưng đắm say.

Nam thở mạnh, lồng ngực phập phồng. Tim anh đập nhanh, nhói từng nhịp. Anh siết chặt tay vào mép giường, như bấu víu lấy thực tại mong manh đang chực tan vỡ.

Hương rửa xong, quay ra lau bàn. Dũng không nói gì, chỉ bước lại gần, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô. Hương khẽ dựa vào anh, nhắm mắt lại, môi nở một nụ cười nhỏ, nụ cười mà đã lâu Nam không thấy trên gương mặt cô khi ở bên mình.

Trong căn phòng ngủ tối lặng, Nam ngồi bất động. Từ khe cửa, anh nhìn thấy tất cả. Nhưng cũng chính qua khe cửa ấy, anh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: Giữa anh và Hương, đã có một khoảng trống không gì lấp đầy.

Tiếng nước bắt đầu róc rách vang lên sau cánh cửa phòng tắm. Ánh đèn mờ hắt ra qua khe cửa khép hờ, hòa vào không gian yên tĩnh của căn nhà. Nam ngồi trên mép giường, lặng lẽ nhìn về phía ấy. Anh nghe rõ tiếng Dũng và Hương trò chuyện, giọng họ tự nhiên, thoải mái như những người đã cùng nhau đi qua ranh giới mà không cần che giấu.

Trong phòng tắm, tiếng nước đổ xuống, tiếng cười khẽ vang lên, thỉnh thoảng xen lẫn những câu nói nhỏ, ấm áp. Một khoảnh khắc, tiếng Hương vang lên như thì thầm:

– Hương: Anh nhẹ tay thôi, em nhột đấy…

Rồi tiếng Dũng bật cười, đáp lại điều gì đó mà Nam không nghe rõ, nhưng đủ để tưởng tượng ra hình ảnh hai người quấn quýt, tay kề tay, cùng nhau tắm rửa như một đôi vợ chồng thực sự.

Nam nhắm mắt lại, lắng nghe tất cả. Trong lòng anh, mọi cảm xúc đan xen: Ghen tuông, đau đớn, nhưng cũng có cả sự bình thản kỳ lạ như người đã bước quá xa để còn đường quay lại.

Tiếng nước vẫn chảy, hòa vào tiếng mưa ngoài hiên. Trong căn nhà ấy, không còn gì để che giấu.

Tiếng nước trong phòng tắm tắt dần. Một lát sau, cánh cửa phòng tắm mở ra, hơi nước ấm phả ra ngoài, mang theo mùi xà phòng thoang thoảng.

Dũng và Hương bước ra trên người họ quấn khăn tắm, tóc còn đọng những giọt nước li ti. Cả hai cười nói với nhau nhỏ nhẹ, tự nhiên như thể sự hiện diện của Nam là điều bình thường trong không gian ấy.

Nam vẫn ngồi im trên mép giường, ánh mắt dừng lại nơi họ thoáng chốc, rồi lại nhìn đi nơi khác. Trong lòng anh, mọi thứ như bị níu lại ở cổ họng, lời muốn nói, cảm xúc muốn bật ra nhưng cuối cùng, anh chỉ im lặng.

Dũng bước ngang qua Nam, vai hơi chạm vào anh, ánh mắt như thoáng dò xét, rồi lại dịu đi thành một cái gật nhẹ, như thay lời cảm ơn, hay một lời xin lỗi không bao giờ nói thành.

Hương khẽ liếc Nam, trong mắt cô có thoáng chút xót xa. Cô bước lại, đặt nhẹ tay lên vai anh, rất khẽ, như để nhắc anh rằng cô vẫn ở đây, dù khoảng cách giữa họ đã không còn như xưa.

Không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa đêm ngoài hiên vẫn rơi đều. Trong ngôi nhà nhỏ, không gian lặng đi nhưng chính sự lặng im ấy lại vang lên rõ hơn ngàn lời nói.

Dũng ngồi trên ghế, mái tóc ướt rũ xuống trán. Hương đứng trước mặt anh, tay cầm máy sấy tóc, luồng gió ấm thổi qua những lọn tóc còn ẩm. Dũng ngẩng lên nhìn Hương, nở một nụ cười thoải mái, tay vòng nhẹ ra sau ôm lấy eo cô. Hương hơi khựng lại trong khoảnh khắc ngượng ngùng ấy, rồi cũng mỉm cười, tay vẫn đưa máy sấy nhịp nhàng qua mái tóc anh.

Tiếng máy sấy tóc đều đều vang lên, hòa với tiếng mưa ngoài hiên. Không cần lời nói, cử chỉ của họ đã đủ khiến khoảng cách giữa hai người như tan biến.

Nam lặng lẽ nhìn. Ánh mắt anh dừng lại trên hình ảnh ấy: Hương, với nụ cười mà anh đã từng yêu biết bao, Dũng, với cái ôm nhẹ nhàng mà anh chẳng thể ngăn cản.

Trong lòng Nam, từng nhịp tim đập như nhắc anh rằng mình đang dõi theo thứ tình cảm đã vượt khỏi tầm tay. Anh nuốt khan, rời mắt khỏi cảnh ấy, ngồi tựa vào thành giường, lắng nghe tiếng gió ấm từ máy sấy mà lòng lạnh đi từng phần.

Căn nhà dần trở nên tĩnh lặng khi công việc dọn dẹp kết thúc. Trên bàn, mọi thứ đã ngăn nắp. Gian bếp thơm mùi nước rửa bát và xà phòng, ánh đèn vàng hắt xuống, phủ lên cả ba một màu sắc dịu nhưng nặng nề.

Dũng khẽ ngáp, quay sang nhìn Hương, mắt ánh lên sự dịu dàng thân thuộc. Hương đáp lại bằng một nụ cười nhỏ, rồi liếc nhanh về phía Nam, như để dò xem anh đang nghĩ gì.

Dũng xếp chiếc khăn cuối cùng vào chỗ, rồi ngước nhìn Nam, giọng trầm nhưng nhẹ:

– Dũng: Thôi, nghỉ sớm đi Nam. Mai còn nhiều việc…

Nam chỉ gật đầu, không nói gì. Anh quay nằm 1 bên quay lưng về phía họ. Ở giữa là Hương, bên còn lại là Dũng. Nam nghe tiếng Hương và Dũng thì thầm trao nhau những câu nói nhẹ nhàng. Ánh đèn tắt dần. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng mưa lẫn tiếng gió lùa qua khe cửa. Nam nằm im trên giường, mắt mở trừng trong đêm. Anh lắng nghe từng tiếng động nhỏ trong nhà, từng nhịp thở không phải của mình, từng cử chỉ nhỏ vang vọng trong phòng…

Cả ba người cùng một mái nhà, nhưng lòng mỗi người như ở ba thế giới khác nhau.


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Thông tin truyện
Tên truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế
Tác giả Cô vợ Hà Nội
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình
Tình trạng Update Phần 11
Ngày cập nhật 26/01/2026 05:55 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Cô vợ Hà Nội

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân