Nhớ lại cảnh Phó Hoành dạy mình hút thuốc, thái độ áp chế không cho phép phản kháng ấy khiến Tô Lan Thi nghĩ lại vẫn thấy rợn người.
Lúc đó trong mắt hắn, cô chẳng khác nào con thú nhỏ yếu ớt có thể tùy ý nắn bóp.
Nhưng rốt cuộc hắn có nhận ra cô chính là “Su” trong quán bar không? Tô Lan Thi thực sự không đoán nổi.
Tô Lan Thi quyết định từ nay sẽ hạn chế tới “Ngục Tù”, hoặc tốt nhất là không đi nữa. Thành phố A nhiều quán bar thế, chỗ nào cũng có thể uống rượu thoải mái.
Sáng sớm hôm sau, khi Tô Lan Thi xuống lầu, Phó Hoành vẫn còn ở nhà.
Trước bàn ăn, Tô Ngọc diện đồ sặc sỡ như bướm, ngồi cạnh Phó Hoành nói chuyện giọng đượm đường mật. Phó Hoành vừa ăn sáng xong, đang chăm chú xem tin tức trên máy tính bảng, thi thoảng mới đáp lại vài câu qua quýt.
Thấy Tô Lan Thi xuống lầu, Tô Ngọc nở nụ cười tươi vẫy tay: “Lan Thi lại đây chào anh rể đi, sau đám cưới hai người chưa gặp lại phải không?”
Phó Hoành lúc này mới rời mắt khỏi màn hình, ngẩng đầu nhìn về phía Tô Lan Thi.
Đêm qua mưa gió sấm chớp đùng đùng, lại mất điện, dưới ánh đèn pin điện thoại leo lét, Phó Hoành gây cho Tô Lan Thi ấn tượng như một đại ma vương đen tối hùng mạnh. Lúc đó cô bị khí thế vô hình áp chế, gần như không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nhưng lúc này, trong phòng ăn rộng rãi với cửa kính sáng choang, ánh nắng trong trẻo sau mưa xuyên qua khung cửa, người đàn ông mặc đồ ngủ trắng ngồi bên bàn ăn, vai rộng chân dài, vẻ ngoài anh tuấn cứng cỏi như nhân vật chỉ xuất hiện trong truyện tranh.
Ngoại trừ đôi mắt vẫn thăm thẳm kia, hắn gần như khác hẳn con người đêm qua.
Tô Lan Thi hít một hơi nhẹ, tiến lên mấy bước, nhỏ giọng gọi một tiếng: “Anh rể.”
“Ừ.” Phó Hoành vẫn đang quan sát cô, chỉ có điều ánh mắt dịu dàng hơn đêm qua nhiều, khóe miệng đẹp đẽ hơi nhếch lên: “Lâu rồi không gặp, em vợ.”
Tô Ngọc nghe hắn gọi như vậy, không nhịn được bật cười: “Gọi gì mà em vợ, gọi thẳng tên đi. Lan Thi, lại đây ngồi đi.” Nói xong cô nâng giọng gọi sang bếp: “Dì Ngô, chuẩn bị thêm một phần ăn sáng nữa.”
Trong bếp rất nhanh truyền đến tiếng đáp.
Tô Lan Thi đi tới phía đối diện, kéo ghế ngồi xuống, giữ tâm lý nói ít sai ít, cô không chủ động mở miệng nói chuyện.
Đêm qua Phó Hoành hứa không kể chuyện cô hút thuốc với chị họ, không biết có giữ lời không. Nhưng nhìn thái độ hôm nay, rõ ràng hắn đang giúp cô che giấu.
Cảm giác này thật kỳ lạ, hai người rõ ràng mới gặp một hai lần, vậy mà đã có bí mật chung.
Nếu chị họ biết được, chắc sẽ tức điên lên mất.
Tô Lan Thi nghĩ, hiện tại thứ khiến Tô Ngọc tự hào nhất chính là danh hiệu phu nhân Phó Hoành. Nếu biết chồng mình thường xuyên lui tới bar BDSM mà giấu cô, không biết sẽ phản ứng thế nào?
Liệu còn có thể khoe khoang trước mặt cô như bây giờ?
Phó Hoành quản lý cả một tập đoàn lớn, công việc đương nhiên bận rộn, ăn sáng xong chẳng bao lâu đã rời đi.
Tô Ngọc nhàn rỗi, kéo Tô Lan Thi tán gẫu hồi lâu, chủ yếu vẫn là khoe khoang về người chồng điển trai giàu có, nói giới phu nhân ai cũng ghen tị với cô, bảo cô số sướng.
Tô Lan Thi kiên nhẫn lắng nghe, suốt buổi vẫn giữ bộ dạng ngoan ngoãn.
Hai ngày sau đó, Phó Hoành đều không về nhà, khiến Tô Ngọc hơi mất mặt, bởi mới hai hôm trước cô còn khoe tình cảm trước mặt Tô Lan Thi.
Tô Lan Thi cũng không thấy bất ngờ, từ lúc gặp Phó Hoành ở “Ngục Tù”, cô đã biết Tô Ngọc không thể trói buộc được người đàn ông này.
Tối đó, chiếc điện thoại phụ của Tô Lan Thi đột nhiên reo lên. Đây là điện thoại cô dùng để liên lạc với bạn học và giáo viên, trong đó có cả Kha Triết Vũ. Và cuộc gọi này chính từ hắn ta.
Chuông reo rất lâu, Tô Lan Thi không định nghe máy – người yêu cũ tốt nhất nên “chết” đi cho xong. Giờ đây gã “xác sống” này bỗng sống dậy khiến cô có chút không vui.
Chuông reo hết một lượt, rồi tiếp tục lượt thứ hai.
Tô Lan Thi nhíu chặt mày đầy bực bội, bấm nghe: “Alo?”
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng Kha Triết Vũ gấp gáp: “Su, Su đến bar cứu em với!”
Tô Lan Thi cau mày sâu hơn, nghi hoặc hỏi: “Cậu sao thế?”
Kha Triết Vũ nghẹn ngào: “Chị Hân… chị ấy động vào nô lệ của Cố thiếu gia, Cố thiếu gia rất tức giận, hắn…”
“Liên quan gì đến tôi?” Tô Lan Thi lạnh lùng ngắt lời.
“Cố thiếu gia bảo… bảo muốn gặp chị…”
Tô Lan Thi càng thấy vô lý, cô hoàn toàn không quen biết Cố thiếu gia nào.
Đột nhiên đầu dây vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn, cùng tiếng Kha Triết Vũ kêu đau van xin.
Chẳng mấy chốc, điện thoại dường như đổi chủ, và Tô Lan Thi nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Là Su đấy à? Qua đây chơi đi?”
Tim Tô Lan Thi đập thình thịch, im lặng hồi lâu mới hạ giọng từ chối: “Không đi.”
“Lại đây.” Giọng đàn ông pha chút cười, từng chữ gọi tên cô: “Em… vợ… à.”
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tiểu thư sa cơ |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Anh rể bóp vú em vợ, Bú cặc anh rể, Đụ em vợ, Truyện BDSM, Truyện bú cặc, Truyện bú vú, Truyện liếm cặc, Truyện liếm lồn, Truyện sex vụng trộm |
| Tình trạng | Update Phần 15 |
| Ngày cập nhật | 08/01/2026 03:39 (GMT+7) |