Tô Lan Thi lắc đầu, bảo người giúp việc đi ngủ sớm, cô cũng muốn về phòng nghỉ ngơi.
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô lên giường nhưng trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh anh rể Phó Hoành cầm ly rượu đứng ở hành lang. Trong hai giây bị ánh đèn chiếu rọi, khóe miệng hắn như nhếch lên nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại quá sắc bén, dù cười vẫn toát ra sự áp chế khủng khiếp.
Lúc trước chỉ muốn bố mẹ yên tâm sang New Zealand dưỡng bệnh nên mới đồng ý đến ở nhà chị họ. Giờ Tô Lan Thi hơi hối hận với quyết định này, bởi người anh rể này nhìn đã thấy không dễ đối phó chút nào.
Tính toán sai rồi.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, cô bị đánh thức bởi tiếng sét đinh tai, khiến cô bật ngồi dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Lúc về trời còn đầy sao, giờ bên ngoài đã mưa gió sấm chớp dữ dội như tận thế.
Tô Lan Thi bước xuống giường, không bật đèn, đi đến cửa kính đúng lúc một tia chớp xé toạc bầu trời đêm, trong chốc lát chiếu sáng cả không gian.
Kéo rèm cửa lại, cô quay về giường cầm điện thoại xem giờ – mới 2 giờ sáng. Không còn buồn ngủ, cô khoác lên chiếc áo mỏng định xuống lầu lấy nước uống.
Không biết có phải sét đánh hỏng mạch điện không, cả căn nhà mất điện. Tô Lan Thi đành dùng đèn pin điện thoại soi đường.
Đi một mạch xuống bếp, mở tủ lạnh lấy chai nước, cô tựa vào quầy bếp vặn nắp uống vài ngụm rồi định mang nước về phòng.
Ngay lúc đó, một tia chớp nữa lóe lên, biến màn đêm thành ban ngày trong tích tắc, theo sau là tiếng sét đinh tai. Tô Lan Thi đứng chôn chân tại cửa bếp vì sợ hãi.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, cô thấy bóng một đàn ông ngồi trên ghế sofa phòng khách!
Tia chớp tiếp theo lóe lên, bóng người vẫn ngồi yên trên sofa. Nhìn kỹ, đối phương còn ngậm điếu thuốc, chấm đỏ lập lòe.
Phó Hoành?
Tô Lan Thi kinh hồn chưa định, há hốc miệng, thốt ra hai chữ: “Anh rể?”
Vài giây sau, trong tiếng sấm ầm ầm, mơ hồ nghe thấy giọng nam trầm thấp gọi tên mình: “Tô Lan Thi?”
“Là em.” Tô Lan Thi đáp.
Một lúc sau, người đàn ông lên tiếng: “Lại đây.”
Giọng điệu rất bình thường nhưng chứa đựng sự áp chế không thể chối từ, khiến người ta bất giác tuân theo.
Tô Lan Thi tâm tư trăm ngàn lối rẽ, rất nhanh nhớ lại hình tượng “thỏ trắng ngoan ngoãn” của mình, nên không do dự nhiều, nhấc chân bước về phía hắn.
Bên ngoài cửa sổ, chớp đã tắt, sấm cũng nhỏ dần. Mưa xối xả đập vào cửa kính nghe lộp bộp.
Không gian lại chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn pin điện thoại của Tô Lan Thi le lói.
“Sợ sấm à?” Người đàn ông kẹp điếu thuốc giữa kẽ ngón tay, hơi ngẩng cằm nhìn cô.
Dù đang ngồi thấp hơn tầm mắt cô, nhưng khí chất của kẻ bề trên lại áp đảo hơn hẳn. Đôi mắt hắn thăm thẳm khôn lường, ẩn chứa ánh sáng phức tạp.
Tô Lan Thi đứng cách hắn hai bước, trong lòng không khỏi bồn chồn, không biết ở khoảng cách gần thế này, Phó Hoành có liên hệ cô với “Su” trong quán bar tối nay không.
Nếu nhận ra, hẳn hắn sẽ chất vấn cô ngay lập tức?
“Không… nãy em bị anh rể dọa sợ, không biết anh ngồi ở đây.”
Người đàn ông vẫn ngước mắt nhìn cô, nghe vậy khẽ cười hai tiếng: “Anh xuống trước em, ngồi đây từ nãy giờ, chỉ là em không thấy thôi.”
“Ồ.” Tô Lan Thi ngoan ngoãn đáp, “Vậy…”
Cô vừa định nói tiếp thì bị người đàn ông ngắt lời: “Hút thuốc một mình buồn lắm, ngồi lại với anh chút?”
Vừa nói hắn vừa vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu mời cô ngồi.
Tô Lan Thi càng thêm nghi hoặc – rốt cuộc hắn có nhận ra mình hay chưa?
Do dự vài giây, Tô Lan Thi mím môi, ngoan ngoãn ngồi xuống sofa, giữ khoảng cách nửa cánh tay với hắn.
Đèn đuốc tối om, cô nam quả nữ, quả thực quá kỳ quặc.
Người đàn ông bên cạnh lại tỏ ra thoải mái, khóe miệng nở nụ cười: “Anh nghe chị em nói, từ nhỏ đến lớn em đều là cô gái ngoan, vốn không tin, giờ thì có chút hơi tin rồi.”
Vừa nói hắn vừa lấy hộp thuốc trên tủ góc, đưa về phía cô: “Biết hút thuốc không?”
Tô Lan Thi cúi mắt nhìn điện thoại, lắc đầu: “Không biết.”
Người đàn ông lại cười một tràng, “Quả nhiên, con gái ngoan thì không hút thuốc.” Dừng một lát, hắn nói tiếp: “Không sao, anh dạy em.”
Tô Lan Thi: “…”
“Anh rể… em không muốn hút thuốc.”
Người đàn ông phớt lờ lời từ chối, đặt điếu thuốc đang hút dở lên gạt tàn, rút một điếu mới đưa cho cô. Thấy Tô Lan Thi không nhận, bàn tay hắn vẫn kiên nhẫn chìa ra, ánh mắt lóe lên tia u ám khó hiểu.
Sau vài giây đối mặt, Tô Lan Thi vì phải giữ hình tượng, đành ngoan ngoãn nhận lấy điếu thuốc.
“Ngoan lắm.” Giọng hắn đầy vẻ thích thú.
“Tách” một tiếng, bật lửa cháy lên, ngọn lửa xanh lam nhảy múa trước mặt Tô Lan Thi.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tiểu thư sa cơ |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Anh rể bóp vú em vợ, Bú cặc anh rể, Đụ em vợ, Truyện BDSM, Truyện bú cặc, Truyện bú vú, Truyện liếm cặc, Truyện liếm lồn, Truyện sex vụng trộm |
| Tình trạng | Update Phần 15 |
| Ngày cập nhật | 08/01/2026 03:39 (GMT+7) |