Tô Lan Thi chỉ ở hôn lễ xa xa nhìn thấy vị anh rể này một lần, vóc dáng cao ráo, dung mạo lãnh tuấn, dù không mở miệng, cũng có thể mang lại cho người ta cảm giác uy áp vô hình.
Có lẽ người ở địa vị cao đều thế, có kẻ cố ý tạo ra khí chất như thế, có người thì là bẩm sinh đã có.
Tô Lan Thi chưa từng tiếp xúc với Phó Hoành, không biết hắn thực sự kiêu ngạo, hay chỉ đang giả vờ.
Nhưng dù hắn là người như thế nào, giữ khoảng cách với hắn là đúng.
Trong lòng định liệu xong, Tô Lan Thi liền không đặt vị tỷ phu này vào trong lòng.
Mỗi ngày cần suy nghĩ sự tình rất nhiều, Tô Lan Thi sẽ không để thừa người thừa việc chiếm quá nhiều tâm trí của mình, cô cho rằng như vậy có thể khiến mình sống đơn giản hơn, nhưng bạn trai cũ lại nói cô rất bạc tình.
Sau khi chia tay, Tô Lan Thi không thể không tán đồng quan điểm của bạn trai cũ, bởi vì cô cũng không vì đoạn tình cảm này chấm dứt mà đau khổ suy sụp, chết đi sống lại.
Buổi trưa, cùng chị họ hai người tại bàn ăn kiểu Âu dài mấy mét trước dùng bít tết thịnh soạn, bít tết là thịt bò tươi vừa không vận tới sáng nay, Tô Lan Thi vừa tao nhã cắt bít tết, vừa suy nghĩ: Vận chuyển thẳng bò sống qua đây, có lẽ sẽ còn tươi hơn.
Tô Ngọc ngồi tại chủ vị bàn ăn, thao thao bất tuyệt, chủ đề là mẫu thời trang thịnh hành của tuần lễ thời trang, từ quần áo đến giày đến túi xách, hoàn toàn là bách hiểu thông.
“Lan Thi, giày em hôm qua mang là mẫu xuân năm trước của Gucci phải không, đã lâu như vậy, kiểu dáng sớm đã lỗi thời, qua vài ngày chị có rảnh dẫn em đi mua đôi mới.”
“Cảm ơn chị, bất quá không cần, đôi giày ấy mang rất thoải mái.”
Tô Lan Thi không có chấp niệm quá lớn với hàng hiệu, chỉ cần thoải mái là được.
Nhưng Tô Ngọc hiển nhiên không nghĩ thế, cô ta phát hiện đây lại là cơ hội có thể khoe khoang, “Lan Thi em chớ cùng chị khách khí, muốn túi xách hàng hiệu, giày hàng hiệu, chị đều có thể mua cho em, dù sao nay đã khác xưa, chị hiện tại cái gì cũng mua nổi.”
Từ nhỏ đến lớn, Tô Ngọc đã luôn ghen tị cuộc sống sung túc, được cưng của Tô Lan Thi. Bởi vì chú hai giỏi kiếm tiền, Tô Lan Thi lại là độc nữ của ông, nên ăn mặc chi tiêu đều là tốt nhất.
Tô Lan Thi ngoan ngoãn lại xinh đẹp, học hành còn rất thông minh, mỗi lần gia đình tụ họp, ai cũng khen ngợi cô.
Không ngờ vận mệnh luân chuyển, cho đến hôm nay, người được hãnh diện lại là cô ta Tô Ngọc, mà Tô Lan Thi thì luân lạc thành kẻ đáng thương ăn nhờ ở đậu.
Mỗi mỗi nhất tưởng đến điểm này, Tô Ngọc tâm tình đều vô cùng sảng khoái.
Nuôi thêm một kẻ ăn không ngồi rồi cũng không sao, chủ yếu là mỗi ngày đều có chuyện cười để xem, thật sảng khoái.
Bên kia Tô Lan Thi thấy không thể từ chối, cũng không nói gì thêm, đợi ăn trưa xong, cô chào Tô Ngọc muốn đến trường một chuyến, tối nay có thể sẽ về muộn một chút.
Tô Ngọc cũng không đa vấn, định sai tài xế đưa cô đi, không từng tưởng lại bị Tô Lan Thi khéo léo từ chối, cách khu nhà không xa có trạm tàu điện ngầm, cô đi tàu điện ngầm là được rồi.
“Thời tiết này ra ngoài nóng lắm.”
Cuối hạ đầu thu, thời tiết bên ngoài vẫn còn rất nóng nực.
“Không sao đâu chị.”
Nghe cô nói như vậy, Tô Ngọc cũng không để ý đến cô nữa, xoay người lên lâu ngủ trưa.
Tô Lan Thi đeo ba lô từ nhà Tô Ngọc đi ra, chậm rãi đi dưới bóng râm, tiện tay hái một đóa hoa dại nhỏ cầm trong tay nghịch, đi đến trạm tàu điện ngầm, lên tuyến số 2 chạy đến đại học C, sau khi ra khỏi trạm lại không đi về phía cổng trường, mà là xoay người đi về phía khu dân cư cũ bên cạnh trường.
Nơi này có căn hộ cô thuê lúc năm nhất đại học, thời còn hẹn hò. Một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ. Thỉnh thoảng cô sẽ đến ở, cùng bạn trai làm chuyện ấy. Cô cũng là mất trinh ở trong căn hộ này, dùng tư thế cưỡi ngựa, có chút đau, nhưng cũng rất sướng.
Yêu đương chưa đầy một năm thì kết thúc, bạn trai dọn đi. Chỉ còn lại mình cô thỉnh thoảng cảm thấy hiện thực quá phiền, liền đến đây trốn để được yên tĩnh.
Lần này khoảng chừng mấy tháng không đến, trong phòng đều bám bụi, Tô Lan Thi thay một bộ đồ ngắn tay mát mẻ, cầm giẻ lau, chổi dọn dẹp mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng dọn sạch sẽ căn phòng.
Đến khi cô có chút thời gian rảnh rỗi, trời cũng đã tối.
Cô ngồi phịch xuống sô pha, ngây người một lúc, mới đứng dậy đi đến trước tủ quần áo. Cô mở tủ quần áo, từ bên trong lấy ra một chiếc váy màu đen, là kiểu sườn xám bó sát, vạt sườn xám rất ngắn, miễn cưỡng che khuất mông, hai bên xẻ tà đến xương hông, được cố định bằng dây đen để tránh lộ hàng.
Tô Lan Thi ném chiếc váy lên giường, xoay người vào phòng tắm tắm rửa.
Đợi tắm xong đi ra, sấy khô tóc, Tô Lan Thi liền mặc chiếc sườn xám nhỏ gợi cảm như đồ lót tình thú kia lên. Sau đó ngồi trước gương, tự mình trang điểm một lớp thật đậm lộng lẫy, rồi đội tóc giả ngắn màu đen ngang tai.
Vừa đứng trước gương soi toàn thân, cô trông hệt như nữ hoàng hộp đêm sống động.
Cuối cùng lại mang vớ lụa màu đen và giày cao gót nhọn, xem như hoàn tất màn lột xác.
Trước khi ra cửa, Tô Lan Thi lại khoác thêm một chiếc áo gió dài bên ngoài, mới xách túi da ra cửa, đi đến hầm đỗ xe.
Lúc thang máy đi xuống, nhìn vách cabin phản chiếu bộ dạng yêu diễm gợi cảm của mình, Tô Lan Thi không nhịn được cong cong khóe miệng.
Ai có thể ngờ được, Tô Lan Thi ngoan ngoãn như thỏ trắng nhỏ, lại có một mặt hoang dã, nóng bỏng như vậy.
Vài phút sau, chiếc xe con màu đen do Tô Lan Thì lái nhanh chóng hòa vào màn đêm.
Giả ngoan mấy tháng rồi, cô phải đi thư giãn một chút mới được.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tiểu thư sa cơ |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Anh rể bóp vú em vợ, Bú cặc anh rể, Đụ em vợ, Truyện BDSM, Truyện bú cặc, Truyện bú vú, Truyện liếm cặc, Truyện liếm lồn, Truyện sex vụng trộm |
| Tình trạng | Update Phần 15 |
| Ngày cập nhật | 08/01/2026 03:39 (GMT+7) |