Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.com là trang web dự phòng của website truyensextv68.com, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv68.com tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Niềm tin của mẹ » Phần 3

Niềm tin của mẹ - Tác giả Cửu Long Di Quan

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Chương 3: Ba Mẹ Cãi Nhau

Rung… rung… rung…

Cái điện thoại đặt cạnh bàn phím sáng lên. Tuấn Kiệt liếc mắt qua, thấy không phải ba hay mẹ gọi nên “bơ” luôn. Cậu đang tập trung vào màn hình, cốt truyện đang đến đoạn gay cấn, không muốn bị phân tâm vì điện thoại.

Trong phim JAV, nữ diễn viên đóng vai một chị văn phòng bị sếp ép, phải trốn dưới gầm bàn làm việc của sếp để bú cặc ngay trong giờ làm, biểu cảm quyến rũ, lẳng lơ và diễn xuất đỉnh cao của nữ diễn viên. Đôi má hóp lại mút con cặc tổ chảng rột rột như cái ống bễ, đôi mắt long lanh thể hiện vừa đủ sự đau khổ và không cam tâm khi bị ép buộc, kích thích vãi lồn dục vọng đen tối của Tuấn Kiệt.

Đoạn này cậu đã tua đi tua lại ba lần rồi, cảnh cậu khoái nhất là ngay sau đó: Anh bạn trai làm cùng công ty vào văn phòng nộp báo cáo, cô gái dưới gầm bàn trợn tròn mắt, hoảng hốt nhả con cặc ra, nhưng bị sếp ấn đầu xuống, vừa nói chuyện với bạn trai của cô ta, vừa dùng một tay điều khiển cái đầu bên dưới tiếp tục mút cặc.

Tuấn Kiệt cũng đang dùng một tay dưới gầm bàn, mấy ngón tay kẹp lấy con cặc của mình vui vẻ quay tay, vẻ mặt tập trung, khoé miệng nhếch cười, cứ như thể chị gái xinh đẹp lẳng lơ trong màn hình đang bú cặc cho mình…

Rung… rung…

Cái điện thoại vừa im được một lúc lại sáng lên. Tuấn Kiệt bĩu môi, nhấn nút tạm dừng, cầm điện thoại lên áp vào tai.

“A lô?”

“Ừm, Kiệt ơi, tao… tao… haiz…”

Đầu dây bên kia ấp úng. Mắt Tuấn Kiệt dán vào màn hình đang đứng hình, thúc giục: “Chuyện gì thế mày?”

“Ừm… không có gì, chỉ là muốn tìm mày chém gió chút thôi.”

“Làm gì vại?” Tuấn Kiệt cười hỏi, kéo dài giọng.

“Tao, cái đó… haiz.” Tùng Béo lại thở dài, nói: “Chỉ là… mấy nay tao cày bộ anime tên ‘Gungrave’, xem xong bị tụt mood vãi.”

“Gungrave? Tao chưa xem. Anime gì mà ‘suy’ thế mậy?”

“Hay vãi, nhưng mà ‘dark’ quá. Để tao kể cho mày nghe, chuyện là…”

“Khoan khoan khoan!” Tuấn Kiệt thấy buồn cười, thằng Tùng Béo gọi điện cho mình chỉ để tám chuyện anime thôi á?

Giờ cậu đang tập trung “làm việc”, bèn cười nói: “Tao đang bận chút, mai rảnh nói chuyện tiếp nhé, vậy nha.”

“Ấy, mày nghe tao nói thêm mấy câu đi. Tụi mình là anh em tốt mà, đúng không?”

Tuấn Kiệt vừa định hạ tay xuống, lại phải giơ điện thoại lên tai: “…Dĩ nhiên rồi.”

Tùng Béo chậm rãi nói: “Đôi khi đừng nói anh em tốt, anh em ruột còn đâm sau lưng nhau. Ví dụ như ông chú hai với ông chú út nhà tao. Ngày xưa ba tao đối xử tốt với họ vãi, thế mà chỉ vì chút tiền mà họ hãm hại ba tao. Tao thấy cái thế giới này cứ dính đến lợi ích là con người đéo còn trong sáng nữa, dù là anh em ruột hay bạn thân, đều phải đề phòng.”

Tuấn Kiệt cười: “Theo lời mày nói, thế tao cũng phải đề phòng mày à?”

“Thế thì không đến nỗi. Tao với mày chỉ là chém gió xàm xàm, có lợi ích hay rắc rối mẹ gì đâu. Nhưng mà ‘không nên hại người, nhưng phải phòng người’, là cái lý này đấy. Thật ra ai cũng hiểu, mà vẫn có người bị lừa. Tao nghĩ tụi mình nên lúc nào cũng phải nhớ, rồi nên nhắc nhở người thân bạn bè xung quanh, bảo họ lúc nào cũng phải cẩn thận, không thừa đâu.”

Tuấn Kiệt sợ Tùng Béo lải nhải không dứt, vội hùa theo: “Rồi rồi rồi, biết rồi. Không ngờ mày cũng sâu sắc gớm.”

“…Ok mày, tao không làm phiền mày nữa.”

“Ừ ừ.” Tuấn Kiệt ừ hử cho qua chuyện rồi cúp máy.

“Thằng Tùng Béo này.” Cậu đặt điện thoại xuống, cười lẩm bẩm một câu, rồi lập tức đưa tay trái xuống gầm bàn trở lại.

Ở đầu dây bên kia, Tùng Béo cũng cúp máy, quay đầu hỏi: “Ba, sao ba bắt con nói mấy cái đó với nó làm gì?”

Ông Minh Béo ưỡn cái bụng phệ, cười hề hề: “Nói là đúng rồi.”

Tùng Béo suy nghĩ, nhăn cái mặt béo lại hỏi: “Có phải… có người muốn hại gia đình Tuấn Kiệt không ba?”

“Có ba ở đây, không ai hại được gia đình bạn tốt của con đâu. Cứ vậy đi đừng hỏi nhiều, mẹ con đang đợi kìa, qua mau.”

Tùng Béo vừa nghe, sắc mặt liền thay đổi, quay đầu liếc nhìn màn hình game đang tạm dừng, bĩu môi nói: “Con không muốn đi.”

“Sao không đi? Chuyện tốt như vậy mà cứ từ chối hoài?”

“Tốt sao ba không đi?”

“Mẹ con cho con bú, chứ có cho ba bú đâu.”

“Vậy ba kêu mẹ cho ba bú là được rồi?”

“Hầy!” Ông Minh Béo vung tay túm lấy. “Cái thằng nhóc này đúng là sướng mà không biết hưởng. Hồi đó không biết bao nhiêu người muốn bú… bú vú mẹ con đó… Mẹ kiếp, ba nói mấy cái này với con làm gì!”

“Ba, sao ba chửi thề?”

“Bớt nói nhảm, đi theo ba mau!” Ông Minh Béo cao hơn hai mét, thân hình hộ pháp như một núi thịt, một tay xách Tùng Béo khỏi ghế gaming, lôi ra cửa, miệng vẫn lẩm bẩm: “Con đang tuổi ăn tuổi lớn, không bổ sung dinh dưỡng sao mà cao to vạm vỡ như ba được! Hồi đó ba muốn ăn miếng cơm trộn mỡ heo cũng phải tranh giành, con còn ở đó kén cá chọn canh à…”

Sở thích lớn nhất của Tùng Béo là ăn và ngủ, xem anime và chơi game xếp thứ ba, thứ tư. Ăn, là chủ đề vĩnh cửu của nhà họ, ngược lên mười mấy đời thì sự nghiệp dòng họ ít nhiều cũng dính tới ẩm thực, chỉ riêng cái vụ bú mẹ, Tùng Béo đã ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn thấy xấu hổ vãi.

Mẹ của Tùng Béo, có lẽ vì trải qua ca sinh khó năm đó, nên từ lúc Tùng Béo ra đời, đã dồn hết tình mẫu tử vô bờ bến vào miệng con trai, ngày nào cũng sợ con ăn không ngon ngủ không yên, có gì tốt là đút cho con. Bà cảm thấy thực phẩm bổ dưỡng nhất, tăng cường hệ miễn dịch tốt nhất không gì qua được sữa mẹ, nên khăng khăng cho cậu bú từ lúc mới sinh đến tận hôm nay vẫn chưa cai sữa.

Ông Minh Béo không những không can, mà còn vung cả đống tiền thuê thêm hai vú em eo thon vú bự ở nhà để dự phòng. Hai bà chị này suốt ngày chỉ bầu bạn với bà chủ sống trong nhung lụa, thường ngày ngoài đánh bài và shopping thì chính là vác bộ vú bự lượn lờ trong nhà, lúc nào cũng sẵn sàng nhét cái đầu vú căng sữa vào miệng Tùng Béo, làm cậu dở khóc dở cười.

Đối với sự phản kháng của con trai, Ông Minh Béo toàn cười khẩy. Một bà mẹ xuất thân hoa hậu, hai vú em thì vú bự như thần, ‘sướng mà không biết hưởng’ chính là nói cái loại người như con trai mình.

Thế nên trong biệt thự nhà họ, người ta thường thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Sau bữa tối, mấy vú em và bảo mẫu ngồi buôn dưa lê cắn hạt dưa với bà chủ, còn Tùng Béo thì bận rộn dọn bàn, rồi lại vào bếp rửa bát, kiếm “điểm công” để đổi tiền từ ba mình. Xong việc ông ba còn đi kiểm tra, làm không tốt thì đừng hòng kiếm được cắc nào.

Tùng Béo không dám than vãn. Từ nhỏ cậu nghe nhiều nhất là mấy câu: “Không làm thì biến, mày không làm thì khối người làm”, “Ba chỉ nuôi con đến 18 tuổi”, “Ba chết không để lại cho con một xu”, khiến Tùng Béo tuổi còn nhỏ đã học được cách ‘lo xa’, đồng thời luyện được tay nghề giúp việc nhà để sau này không bị chết đói.

Ông không mong Tùng Béo sau này làm nên nghiệp lớn gì, nhưng nhất định phải biết đối nhân xử thế, hiểu chuyện đời.

Vì vậy, lúc nãy ông mới kêu Tùng Béo gọi điện cho Tuấn Kiệt, sau này rảnh rỗi thì cứ gọi cậu ấy chém gió.

Trong mắt Ông Minh Béo, người anh em tốt của con trai mình và bà mẹ ưu tú của cậu ấy là những người rất đáng để kết thân. Chỉ cần nhìn vào việc cô Hoa dạy Tùng Béo tốt như vậy, giúp được là phải giúp. Nếu sau này cô ấy có việc cần nhờ, nhà ông chắc chắn sẽ không từ chối.

Bạn đang đọc truyện Niềm tin của mẹ tại nguồn: http://truyensextv.com/niem-tin-cua-me/

Khoảng nửa tiếng sau khi Tuấn Kiệt nhận điện thoại.

Tuyết Hoa đã lái xe đến tòa nhà chính phủ Tây Đô, vào văn phòng phó chủ tịch của chồng mình.

Thiên Thành đang ngồi sau bàn làm việc sắp xếp tài liệu, hơi ngạc nhiên khi thấy vợ đột ngột xuất hiện: “Tối muộn rồi, em chạy tới đây làm gì?”

“Anh và cô gái Thuỳ Linh, là thế nào.” Tuyết Hoa đi thẳng vào vấn đề, bình tĩnh hỏi. Chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài, đặc biệt là ở tòa nhà chính phủ, cô vẫn phải giữ chút thể diện cho chồng.

Thiên Thành im lặng hai giây, cúi đầu nhìn xấp văn kiện hành chính trên bàn, nói: “Dạo này thành phố nhiều việc, tối nào cũng tăng ca, có gì về nhà nói sau.”

Tuyết Hoa cố gắng hết sức kìm nén âm lượng: “…Anh bớt giở giọng cán bộ với tôi!”

Thiên Thành “chậc” một tiếng, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt cũng không mấy thiện cảm: “Đã bảo là đang bận, có gì về nhà nói, đừng có ở đây gây rối.”

“Gây rối?” Tuyết Hoa kìm nén, sắc mặt càng lúc càng u ám. “Nếu anh không có tật giật mình, thì giải thích rõ ràng cho tôi, không làm mất thời gian của anh.”

Thiên Thành hừ một tiếng lạnh lùng qua mũi, nghiến răng, dùng vẻ mặt nghiêm nghị sắp sửa huấn thị cấp dưới để trừng mắt nhìn Tuyết Hoa, hai tay chống bàn, đứng bật dậy: “…Theo tôi vào trong!”

Tuyết Hoa bước nhanh vào phòng nghỉ cách âm phía sau tủ sách, khoanh tay trước ngực, quay đầu lại trừng mắt nhìn gã chồng vừa bước vào, chờ xem anh ta giải thích thế nào.

Thiên Thành ưỡn cái bụng mỡ đi vào, đóng cửa lại, trừng mắt nhìn Tuyết Hoa, chắp tay sau lưng, ra vẻ bề trên như thường lệ, trầm giọng như đang răn dạy: “Em nghe ai đơm đặt thế?”

“‘Nếu không muốn người khác biết, trừ khi mình đừng làm’. Tôi chỉ hỏi anh có chuyện đó hay không!”

“Cái đám ngứa mắt tôi nhiều lắm, em cứ nghe gió tưởng mưa à?” Thiên Thành đột nhiên cao giọng. “Rốt cuộc là thằng khốn nào nói bậy!”

Tuyết Hoa nghe anh ta chửi bạn thân mình, cơn giận bốc lên ngùn ngụt: “Đừng có đánh trống lảng! Tôi nói cho anh biết Thiên Thành, tôi đã nể mặt anh lắm rồi, hôm nay anh phải nói rõ cho tôi!”

“Tôi cảnh cáo em đừng có vu khống tôi!” Thiên Thành hậm hực, im lặng một lúc, rồi giơ một ngón tay chỉ vào mặt Tuyết Hoa. “Tôi còn đang muốn hỏi em đấy, em và cái thằng Phúc đó là thế nào?”

“Anh có ý gì?” Ánh mắt Tuyết Hoa sắc như dao, nheo lại nhìn chồng.

“Bao nhiêu năm nay có thấy em đi lo lót cho ai đâu, em với ông Phúc đó thân thiết đến mức nào mà phải giúp nó như thế?”

“…Anh?!” Tuyết Hoa không thể ngờ chồng mình lại có thể suy diễn độc mồm đến vậy.

Thiên Thành thấy vợ cứng họng, được đà lấn tới, cao giọng hơn nữa: “Em muốn giải thích à? Em giải thích trước đi! Giải thích không rõ thì cút về! Cả ngày tôi không quan tâm đến em, sau này em cũng bớt đem mấy chuyện vớ vẩn đến làm phiền tôi!”

“Thiên Thành, nếu anh không muốn nữa… thì ly hôn đi!”

“Ly hôn thì ly hôn!!”

Cả hai trừng mắt nhìn nhau, rồi cùng chìm vào im lặng hồi lâu. Họ đều biết, vì sĩ diện, vì tiền đồ sự nghiệp, họ không thể ly hôn.

Giằng co một lúc, Thiên Thành quay người định đi: “Tôi còn phải làm việc, không rảnh ở đây tốn thời gian với em! Ra ngoài em thích ngủ với ai thì ngủ, sau này đừng làm phiền tôi!”

“Đứng lại!” Tuyết Hoa bước đến trước mặt anh ta, lạnh lùng nhìn. “Được, từ nay về sau, anh muốn làm gì, tôi không quan tâm nữa. Nhưng anh nhớ cho kỹ, muốn làm chuyện dơ bẩn, thì ra ngoài kẹp cái đuôi chó của anh lại, đừng để người ta thấy! Nếu làm mất mặt ba mẹ tôi… tôi sẽ không tha cho anh!”

“Em đi tìm thằng nhân tình của em cũng đừng để tôi thấy!”

“Thiên Thành…” Tuyết Hoa lại sắp bùng nổ.

Thiên Thành đóng sầm cửa bỏ đi: “Từ nay chúng ta đường ai nấy đi, không ai quản ai hết!”

Bạn đang đọc truyện Niềm tin của mẹ tại nguồn: http://truyensextv.com/niem-tin-cua-me/

Rời khỏi tòa nhà chính phủ, Tuyết Hoa bật khóc. Từ nhỏ đến lớn, cô gần như chưa bao giờ khóc.

Cô thầm hận mình lấy nhầm chồng, nguyền rủa gã chồng lòng lang dạ sói, bao nhiêu năm hi sinh của mình đúng là đổ sông đổ biển. Thiên Thành biết rõ cô kiêng kị điều gì nhất, vậy mà vẫn buông ra những lời cay độc đó. So với việc thừa nhận ngoại tình, lời vu khống thấu xương đó còn làm cô đau đớn gấp trăm, gấp ngàn, gấp vạn lần.

Xe dừng bên đường, Tuyết Hoa gục đầu lên vô lăng, giấu đi khuôn mặt đẫm nước mắt. Điện thoại trong hộc cứ rung liên hồi. Uyển Hân liên tục gọi cho cô.

Tuyết Hoa hít một hơi thật sâu, tạm thời nén lại nỗi đau, quay đầu nhìn, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Cô cầm điện thoại lên, nhìn nó một lúc lâu, nhưng cuối cùng vẫn không nghe máy.

“Hân à, tối nay bỏ em lại một mình, chị ngại quá. Chị với anh Thành nói chuyện rồi, chắc là chị hiểu lầm anh ấy, để hôm nào chị tìm hiểu rõ rồi kể em nghe sau. Cuối tuần vui vẻ, ngủ sớm nha.”

Lòng Tuyết Hoa nặng trĩu, nhưng không nỡ trút bầu tâm sự với cô bạn thân, cô gửi đi tin nhắn báo bình an, rồi quyết định lái xe đến quán bar uống cho say.

Uyển Hân đứng bên đường, nhìn điện thoại, rồi lại nhìn đèn hậu chiếc xe của Tuyết Hoa đang chạy đi, thả lỏng cổ tay, khẽ “ha” một tiếng.

Mà phía sau Uyển Hân, còn có một người phụ nữ đứng trong bóng tối. Người phụ nữ đứng im không nói, lặng lẽ nhìn bóng lưng của Uyển Hân, và cả con đường không một hạt bụi dưới ánh đèn đêm sau khi xe Tuyết Hoa rời đi, nhưng lại phảng phất chút gì đó lạnh lùng. Uyển Hân bước đi, người phụ nữ cũng lẽo đẽo theo sau.

…còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Thông tin truyện
Tên truyện Niềm tin của mẹ
Tác giả Cửu Long Di Quan
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 08/02/2026 11:16 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Cửu Long Di Quan

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân