Lục Dục
Truyện sex ở trang web https://truyensextv.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 01/01/2026 website đổi sang tên miền mới: https://truyensextv.com (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lục Dục

Lục Dục - Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên

Chương 1

Bầu trời cuối thu luôn mang một màu xám xịt, ảm đạm tựa như nét mực phai trên một bức tranh thủy mặc cũ kỹ. Gió từ hướng đông bắc thổi về, cuốn theo những chiếc lá sấu khô vàng rụng lả tả trên mặt sân gạch Bát Tràng đã bám đầy rêu xanh.

Trần Minh tựa lưng vào thân cây khế già bám đầy những cụm phong lan còi cọc, khẽ thở ra một hơi dài. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi khoác trên người bộ đồng phục thể dục rách nhẹ ở viễn gấu áo, ánh mắt bình lặng nhìn đám lá khô vừa được quét vun thành đống lại bị gió đánh tơi bời. Gia đình Minh vừa chuyển về căn nhà cổ này được chừng hai tháng. Đây là hương hỏa do ông bà nội để lại, nằm lọt thỏm giữa một khu vườn rộng lớn ngút ngàn cây cối, cách xa sự ồn ào vội vã của những con phố trung tâm thị xã.

Tiếng cọt kẹt vang lên từ cánh cổng sắt rỉ sét đã kéo Minh ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung.

Một bóng dáng mập mạp chật vật dắt chiếc xe đạp điện lách qua khe cổng hẹp. Đó là Tuấn, cậu bạn thân ngồi cùng bàn. Tuấn vừa gạt chân chống xe, vừa vuốt những giọt mồ hôi li ti trên trán, nhăn nhó nói:

“Cái cổng nhà ông làm tôi có cảm giác như đang đột nhập vào phủ đệ của mấy lão bá tước ma cà rồng trong phim vậy. Không thể tra thêm chút dầu luyn vào bản lề được à?”
Minh bước tới, ném cho Tuấn lon nước ngọt lạnh ngắt vừa lấy từ trong thùng đá, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Dầu luyn thì có, nhưng để tiếng cọt kẹt thế mới hợp phong thủy. Đỡ phải nuôi chó giữ nhà, trộm trèo vào nghe tiếng cổng là tự khắc rợn tóc gáy mà chuồn thôi.”

Tuấn bật cười khùng khục, giật nắp lon nước tu một hơi dài. Cậu ta ném cái cặp xách phồng rộp lên chiếc bàn đá cẩm thạch dưới gốc cây, đoạn thả mình ngồi phịch xuống chiếc ghế mây kêu cọt kẹt.

“Ông còn tâm trạng mà đùa. Thứ sáu tuần này kiểm tra một tiết Lịch sử rồi. Lão sư Hùng ra đề cương dài như sớ táo quân. Nào là chính sách điền địa thời Lê sơ, nào là những biến cố triều đình những năm đầu thế kỷ mười lăm… Tôi đọc mà chữ nọ xọ chữ kia, tẩu hỏa nhập ma mất thôi.”

Minh nhặt một chiếc lá rụng trên mặt bàn đá, vê vê cuống lá trên đầu ngón tay. “Sử học là một dòng chảy. Ông đừng học vẹt. Cứ tưởng tượng mỗi vị vua, mỗi đại thần đều là những con người bằng xương bằng thịt, có hỉ nộ ái ố, có mưu mô tính toán. Khi ông nhìn họ như những nhân vật sống, tự khắc những con số năm tháng kia sẽ trở thành những cột mốc sinh động.”

Tuấn bĩu môi, lôi từ trong cặp ra một mớ giấy tờ nhàu nát. “Nói thì hay lắm. Ông thử đọc cái đoạn về những cuộc thanh trừng nội bộ xem, rối rắm còn hơn cả gia phả nhà tôi. Mà thôi, dẹp chuyện học hành qua một bên đi. Hôm nay bà nội tôi làm bánh khúc, tôi trộm được hai cái mang sang cho ông đây.”

Hai thiếu niên ngồi dưới bóng râm của cây khế cổ thụ, vừa gặm bánh khúc, vừa câu được câu chăng phàn nàn về những áp lực cỏn con của lứa tuổi học trò, về cô bạn gái lớp bên cạnh, về đội bóng chiếu dưới vừa thua thảm hại đêm qua. Thời gian trôi đi thật chậm, tựa như thứ nhựa cây nhẩn nha ứa ra từ lớp vỏ xù xì. Xung quanh họ, khu vườn vẫn chìm trong sự tĩnh mịch hoang lương. Nơi này trồng rất nhiều những giống cây lạ, tán lá đan vào nhau dày đặc che khuất cả ánh nắng mặt trời.

Đột nhiên, một tiếng sấm ầm ĩ rạch ngang mây đen. Gió bắt đầu rít lên từng hồi qua kẽ lá.

“Chết tiệt, áp thấp nhiệt đới về thật rồi!” Tuấn vội vàng nhét đống tài liệu vào cặp, quàng chiếc áo mưa mỏng dính lên người. “Tôi chuồn đây, kẻo ngập đường mất. Cuối tuần qua nhà tôi ôn thi đấy nhé!”

Minh gật đầu, vẫy tay nhìn theo bóng Tuấn lao vút ra ngoài màn mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Cánh cổng sắt khép lại, trả lại cho khu vườn sự trầm mặc vốn có.

Mưa mỗi lúc một xối xả. Minh đứng dưới mái hiên sau nhà, nhìn những dòng nước đục ngầu cuộn chảy trên mặt sân đất nện ở góc vườn phía Tây. Khu vực đó vốn là nơi mọc đầy cỏ dại, đất đai không hiểu sao lại rất tơi xốp, cây cối không mọc cao nổi.

Minh cau mày. Dòng nước đang xoáy thành một vũng lớn, từ từ rút xuống dưới như thể bên dưới lòng đất có một hàm ếch khổng lồ. Nếu cứ để nước chảy thế này, toàn bộ góc vườn có nguy cơ sụt lún, ảnh hưởng đến cả phần móng của gian nhà phụ.

Cậu khoác chiếc áo mưa tiện lợi, xỏ đôi ủng cao su, xách theo một chiếc cuốc chim và một cái xẻng bước ra ngoài. Nước mưa lạnh buốt táp vào mặt. Minh lội đến chỗ xoáy nước, vung cuốc bổ xuống lớp đất nhão nhoét để khơi thông một rãnh thoát nước hướng ra bờ rào.

“Keng!”

Tiếng kim loại va chạm với một vật thể vô cùng cứng cáp vang lên chói tai, dội lại trong màn mưa trắng xóa. Lực phản chấn từ cán cuốc dội ngược lên khiến lòng bàn tay Minh tê rần, suýt chút nữa đánh rơi cán gỗ.
Minh sững người lại. Chỗ này cậu đã đào không biết bao nhiêu lần để trồng rau, bên dưới đáng lẽ chỉ toàn đất thịt và rễ cây mục, làm sao lại có đá tảng?

Sự tò mò dâng lên lấn át cả cái lạnh của cơn mưa. Minh quỳ một chân xuống bùn, dùng chiếc xẻng nhỏ cẩn thận gạt đi lớp đất nhão xung quanh. Bùn đất dần trôi đi theo dòng nước mưa, để lộ ra một bề mặt nhẵn thính. Không phải đá phiến tự nhiên, mà là một khối đá xanh đục đẽo vuông vức, mang một màu sắc xanh đen u ám như màu của rêu phong ngàn năm.

Trần Minh vứt chiếc xẻng sang một bên, dùng hai bàn tay trần vuốt dọc theo bề mặt phiến đá. Xung quanh viền đá có những kẽ hở rất nhỏ, được trám lại bằng một thứ vật liệu sền sệt màu xám tro, có vẻ như là nhựa cây trộn với một loại vôi áo đặc biệt. Chính giữa phiến đá, chạm khắc những đường vân vô cùng kỳ lạ. Nó không giống họa tiết rồng phượng thường thấy trong đình chùa, mà lại là những nét khắc uốn lượn vặn xoắn, mô tả một loài dây leo đầy gai nhọn đang quấn siết lấy những hình thù giống như những giọt nước đọng lại.

Chỉ là những nét khắc vô tri vô giác, nhưng khi đầu ngón tay của Minh lướt qua, cậu bỗng cảm nhận được một luồng hàn khí âm lãnh chạy dọc từ sống lưng lên tận đỉnh đầu, khiến cậu bất giác rùng mình.

“Một căn hầm chứa đồ sao?” Minh lầm bầm trong miệng. Căn nhà này được xây từ thời Pháp thuộc, việc có hầm rượu hay hầm trú ẩn không phải là chuyện hiếm. Nhưng cách thiết kế bằng đá phiến nguyên khối và những hoa văn này lại mang đậm nét Á Đông cổ xưa, hoàn toàn lạc lõng với kiến trúc tòa nhà.

Ánh mắt Minh dừng lại ở một góc phiến đá. Nơi đó có một hốc nhỏ bị bùn lấp kín. Cậu móc ngón tay vào, gẩy lớp bùn ra, liền chạm phải một vòng sắt gỉ sét, to bằng miệng bát ăn cơm. Vòng sắt được gắn chặt vào phiến đá, dường như là tay nắm để mở nắp.

Minh dùng cả hai tay nắm chặt lấy vòng sắt, lấy thế, gồng mình kéo mạnh lên.

Phiến đá không nhúc nhích.

Cậu hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực của một thiếu niên mười bảy tuổi, hai chân bám chặt xuống lớp bùn nhão, cơ bắp căng phồng lên.

“Két… kẹt…”

Một âm thanh ma sát rợn người của đá tảng va vào nhau vang lên. Lớp vôi áo niêm phong xung quanh nứt nẻ, bong tróc thành từng mảng nhỏ rớt xuống lớp bùn. Phiến đá nặng trịch từ từ bị kênh lên một góc, hé ra một khe hở đen ngòm, sâu thẳm.

Ngay khoảnh khắc khe hở xuất hiện, một luồng gió lạnh buốt từ dưới lòng đất thốc ngược lên mặt Minh. Luồng gió ấy không mang theo mùi nấm mốc hay mùi bùn lầy thông thường, mà lại phảng phất một mùi hương nhang trầm đã cháy hết từ lâu, hòa quyện với một mùi ngai ngái, ngọt lợ của xác lá mục nát được ủ kín hàng trăm năm.

Bên dưới khe hở, không có lấy một tia sáng. Chỉ là một màu đen đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ. Minh áp mặt sát lại gần, nheo mắt cố nhìn xuyên qua màn đêm dưới lòng đất. Qua ánh chớp nhạt nhòa của bầu trời ầm ĩ sấm sét, cậu loáng thoáng thấy được những bậc thang bằng đá tảng chìm sâu vào bóng tối vô tận, dẫn thẳng xuống một thế giới tịch liêu không thuộc về dương gian.

Mưa vẫn rơi xối xả, từng giọt nước lạnh ngắt gõ nhịp nhàng lên phiến đá xanh rêu, như đang tấu lên một khúc nhạc dạo đầu cho một đoạn nhân quả xa xăm đã ngủ vùi từ bao kiếp trước.

Trần Minh đứng lặng im bên miệng hầm, bàn tay vô thức siết chặt lấy vòng sắt lạnh buốt. Bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng tim cậu đập từng nhịp thình thịch trong lồng ngực. Cậu không biết rằng, chỉ cần bước qua những bậc thang tăm tối kia, thế giới bình lặng với những bài kiểm tra lịch sử, những tiếng cười đùa buổi chiều tà sẽ vĩnh viễn khép lại phía sau lưng.

…còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv68.com, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Lục Dục
Tác giả Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 03/03/2026 12:11 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba