Chương 1 : Ôm Eo Trong Mưa
Kiệt đang cắm cúi học bài trong căn phòng trọ chật hẹp ở thành phố, đèn bàn vàng vọt chiếu lên đống sách vở ngổn ngang. Điện thoại rung lên, số lạ. Cậu nhấc máy, giọng bên kia vang lên nhẹ nhàng nhưng quen thuộc đến lạ:
“A lô, Kiệt hả? Chị Linh đây…”
Tim Kiệt đập thót. Linh – chị nuôi ngày xưa, người đã rời nhà về quê bảy năm trước mà không một lời từ biệt rõ ràng. Giọng chị vẫn ấm, vẫn mang chút giọng quê nhẹ nhàng.
Chị kể đã về thăm ba mẹ nuôi, lấy được số điện thoại của cậu từ mẹ. Giờ chị đang lên thành phố, thuê phòng khách sạn tạm, mời cậu qua chơi. “Lâu ngày gặp lại chị em mình, qua chị kể chuyện cho nghe.”
Kiệt ngập ngừng một lúc rồi đồng ý. Hôm sau, cậu đến khách sạn – một chỗ bình dân ở ngoại ô, phòng chị ở tầng ba. Linh mở cửa, vẫn mái tóc dài đen nhánh, nụ cười tươi tắn như ngày nào, nhưng giờ đã trưởng thành hơn, thân hình đầy đặn, nữ tính hẳn.
Hai chị em ngồi trò chuyện. Linh kể về việc được Ủy ban xã cử đi tham gia phong trào ca hát ở thành phố cùng vài người khác – kiểu văn nghệ quần chúng ấy. Kiệt ngồi nghe, mắt không rời khỏi chị. Linh vô tư ôn lại kỷ niệm ngày xưa: hai chị em ngủ chung giường vì nhà chật, chị hay kể chuyện ma cho em nghe, em hay đòi chị cõng đi chơi…
Kiệt cười theo, nhưng trong đầu cậu lại ùa về những ký ức khác. Những đêm Linh ngủ say, cậu từng lén hôn lên môi chị, tay run run sờ lên ngực chị qua lớp áo mỏng, rồi xuống dưới… Chỉ là trẻ con tò mò, nhưng giờ nghĩ lại, cậu thấy mặt nóng bừng. Cậu không dám nói ra, chỉ ngồi im lặng, gọi chị là “Linh” thay vì “chị Linh” như xưa.
Linh nhíu mày: “Sao em không gọi chị nữa? Lớn rồi hả?”
Kiệt cười gượng: “Thói quen thôi… Linh nghe thân hơn.”
Chị lắc đầu cười, không ép nữa.
Rồi Linh kể kế hoạch: sắp tới chị sẽ lên thành phố thi đại học. Ngày xưa nhà nghèo, học hết 12 là đi hát tụ điểm ở quê kiếm sống. Giờ chị muốn học tiếp để có việc làm tốt hơn. “Em giúp chị nhé, chỉ dẫn chỗ học, chỗ ở, lúc thi thì đưa đón…”
Kiệt gật đầu ngay, lòng thấy ấm lạ.
Vài tháng sau, điện thoại lại reo. Linh báo đã lên lại thành phố, đang ở ké phòng trọ của Phượng – bạn thân ở quê. “Qua chơi cho biết chỗ, mấy hôm thi nhờ em đưa chị đi thi nha.”
Kiệt theo địa chỉ đến ngay. Căn phòng trọ nhỏ, sạch sẽ, mùi thức ăn bay ra từ bếp. Linh và Phượng đang nấu cơm trưa. Phượng – cô gái xinh xắn, tóc ngắn cá tính, mặc áo thun ôm sát, cười toe toét khi thấy Kiệt:
“Ủa, em trai Linh hả? Vào đi anh, ở lại ăn cơm luôn!”
Kiệt hơi ngại nhưng cũng vào. Phượng xinh thật, nhưng không phải gu của cậu – cậu thích kiểu dịu dàng, sâu lắng hơn. Dù vậy, mắt cậu vẫn lén nhìn cô ấy một chút khi cô cúi xuống nhặt rau.
Ăn cơm chung, cả ba trò chuyện rôm rả. Kiệt biết nhóm bạn thân của Linh gồm bốn người: Linh, Phượng, Loan và Phụng. Loan với Phụng cũng đang học đại học ở thành phố này, nhưng ở nhờ họ hàng, lâu lâu mới ghé phòng Phượng chơi. Còn Phượng thì “có điều kiện” hơn – đang yêu một anh giám đốc lớn tuổi, có tiền, anh ta chu cấp cho cô thuê phòng riêng để tiện… qua lại.
Phượng cười lớn: “Anh ấy bận lắm, tuần chỉ ghé vài lần thôi. Nên em cứ coi phòng này như nhà chung nha!”
Kiệt gật gù, nhưng trong đầu nghĩ: chị gái kiểu này… chắc mê trai lắm.
Rồi đến ngày thi. Kiệt làm “tài xế” đưa Linh đi thi đại học. Sáng sớm đón chị ở phòng trọ, chiều đón về. Dần dần cậu quen với cả nhóm: Loan dịu dàng, hay cười ngại ngùng; Phụng thì hoạt bát, hay trêu chọc; còn Phượng… Phượng thích làm trung tâm chú ý. Mỗi lần Kiệt đến, cô hay mặc đồ mát mẻ, cười nói rộn ràng, vô tình chạm tay cậu khi đưa nước, hay hỏi han kiểu “Em trai Linh có bạn gái chưa? Chị giới thiệu cho nha!”.
Kiệt nhận ra Phượng lẳng lơ thật – dù có bạn trai nhưng mắt cô cứ dán vào trai đẹp, hay kể chuyện “anh ấy ghen lắm” rồi cười khúc khích. Cậu thấy hơi khó chịu, nhưng cũng… tò mò.
Linh thì vẫn thế, dịu dàng, cảm ơn cậu suốt. Mỗi lần gặp, cậu lại thấy tim đập nhanh hơn xưa.
Linh thi đỗ đại học, vui mừng khôn xiết. Chị dọn về ở chung phòng trọ với Phượng – căn phòng nhỏ nhưng ấm cúng hơn, có thêm cái bàn học cho Linh. Kiệt hay qua hơn, lúc thì mang đồ ăn, lúc thì giúp chị ôn bài, lúc thì chỉ ngồi nhìn Linh học mà thấy lòng ấm áp lạ.
Phượng vẫn thế, hay lẳng lơ, thích làm trung tâm chú ý. Mỗi lần Kiệt đến, cô hay mặc đồ ngắn, cười nói rộn ràng, vô tình chạm tay cậu hay hỏi “Em trai Linh hôm nay có crush ai chưa?”. Kiệt cười trừ, nhưng trong lòng chỉ nghĩ đến Linh.
Những lúc bạn trai Phượng lên chơi, ở lại qua đêm, Linh thường phải ra ngoài lánh để họ “thoải mái”. Lúc ấy Linh hay gọi Kiệt: “Em ơi, chị đang lang thang ngoài đường, qua cà phê với chị không?”. Kiệt chạy đến ngay, hai người ngồi quán ven đường, nói chuyện linh tinh, cười đùa. Những khoảnh khắc ấy khiến tình cảm Kiệt với Linh ngày càng lớn. Cậu nhận ra: không phải crush thoáng qua, mà là thứ tình cảm sâu đậm từ hồi nhỏ.
Một lần Phụng và Loan qua chơi phòng, bốn cô gái nằm la liệt trên giường, tám chuyện. Họ nói về “tình chị em” – có lẽ hai người đang chơi bách hợp chăng?
Kiệt ngồi góc phòng nghe lỏm, cười lớn rồi lên tiếng:
“Tình chị em thì có sao đâu? Miễn hai người vui là được. Chứ như anh với Linh hồi nhỏ, cũng chị em nuôi mà… tình cảm vẫn sâu sắc lắm đấy chứ!”
Cả đám cười ồ, Linh đỏ mặt nhìn cậu, nhưng không nói gì. Kiệt nghĩ thầm: rào đón trước cho chắc, lỡ sau này…
Rồi một đợt, Phượng thân với một anh chàng bằng tuổi Kiệt – kiểu trai đẹp, mê xe, hay rủ rê. Anh ta rủ cả nhóm đi mô tô ra biển chơi (tất nhiên không có bạn trai Phượng). Kiệt chở Linh, anh chàng kia chở Phượng, Loan chở Phụng. Cả đám cười nói rộn ràng trên đường, gió biển thổi mát rượi.
Ra đến biển, ban đầu vui lắm: tắm biển, chụp ảnh, ăn hải sản nướng. Nhưng chiều muộn, Phượng đề nghị: “Thuê khách sạn ở lại chơi đêm nay, mai về cũng được mà!”. Linh lắc đầu: “Không được, chị còn bài vở, mai phải học sớm. Với lại… chị không thích ở lại kiểu này”.
Phượng cáu: “Linh lúc nào cũng nghiêm túc quá, vui tí đi!”. Hai người cãi nhau to. Cuối cùng Linh giận, kéo Kiệt: “Thôi mình về trước”. Kiệt gật đầu, chở Linh lên xe, để lại ba người kia ở lại.
Trên đường về, Linh ngồi sau, cứ rấm rức khóc vì Phượng “không chịu nghe lời”. Kiệt an ủi: “Thôi mà Linh, Phượng nó vậy thôi, vui tính nhưng bốc đồng. Chị đừng buồn”. Rồi cậu kể chuyện cười, cố làm chị cười.
Bất ngờ trời đổ mưa to. Ven đường quốc lộ không có chỗ trú, cả hai đành đội mưa chạy về. Mưa lạnh buốt, Linh run cầm cập. Kiệt giảm tốc, quay lại nói: “Linh ôm anh cho ấm đi!”
Linh ngại: “Đâu phải người yêu đâu mà ôm…”
Kiệt lấy hết can đảm, giọng run run nhưng chắc chắn: “Anh thích em, Linh. Làm bạn gái anh nha!”
Linh bất ngờ, im lặng một lúc. Mưa vẫn rơi lộp độp trên mũ bảo hiểm. Cô ấp úng: “Kiệt… nói thật hả?”
Kiệt gật mạnh: “Thật. Anh thích em từ lâu rồi.”
Linh hỏi nhỏ: “Sao… sao lại thích chị? Tưởng tình cảm chị em bình thường mà…”
Kiệt hít sâu, quyết định kể hết: “Từ hồi nhỏ anh đã thích Linh rồi. Thích kiểu… người khác giới ấy. Những đêm hai đứa ngủ chung, Linh ngủ say, anh từng… lén hôn môi em, sờ ngực, sờ… dưới đó. Lúc ấy anh còn nhỏ, tò mò, nhưng giờ nghĩ lại… anh biết mình thích em thật sự. Không phải chị em nữa.”
Linh im lặng. Rồi bất ngờ, cô vòng tay ôm chặt eo Kiệt từ phía sau, đầu tựa vào lưng cậu. Giọng cô nhỏ nhẹ, lẫn trong tiếng mưa: “Ừ… chị chấp nhận. Nhưng… chậm thôi nhé, Kiệt.”
Kiệt cười, tim đập thình thịch. Cậu tăng ga nhẹ, hai người chạy trong mưa, nhưng lòng ấm áp lạ thường.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Loài không thuần khiết |
| Tác giả | Tiểu Di Tử |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | bạo dâm, Hệ Thống, tập thể, Xuyên Việt |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 02/03/2026 10:02 (GMT+7) |