Truyện sex ở trang web truyensextv2.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.com là trang web dự phòng của website truyensextv2.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv2.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Lão ăn mày » Phần 94

Lão ăn mày - Tác giả Fafamini


Update Phần 95

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv2.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 94

Một tuần sau…

Trong thời gian này, mỗi lần Như đi học nàng luôn chạy qua cái ngách mà ông lão ăn mày thường ngồi để kiếm lão mà không thấy, thậm chí nàng có nhờ cả bác Lú xe ôm đi tìm cũng không thấy, sự lo lắng tăng lên hàng ngày khi ông lão mất tích lâu đến vậy. Căn phòng lão ăn mày bây giờ đã trở thành nhà kho như cũ, đống đồ cũ đã được chất lên giường ông lão nhìn lạnh lẽo vô cùng.

Mặc dù Như không có quan hệ huyết thống với lão ăn mày nhưng nàng vẫn cảm thấy thương lão… Con gái mà… khi làm tình… ai để lại ấn tượng sâu sắc thì ắt hẳn họ sẽ nhớ cả đời, đó không phải là nhung nhớ tình cảm trai gái mà là một cảm giác rất khó quên… Nhất là với một cô gái tốt bụng, dễ đồng cảm với hoàn cảnh của người khác.

Ông ấy ra nông nỗi này cũng vì sự tò mò của nàng hôm đó, và ông ấy đã giữ bí mật cho nàng đến phút cuối bị đuổi đi… Như cảm thấy rất thương ông cụ, trước đó ông cụ còn không nói chuyện với nàng vì điều gì chính nàng cũng không biết… Chỉ biết ông ấy tránh mặt nàng một cách khá phũ phàng…

Như đâu biết ông cụ đang ghen… Ghen vì bắt gặp nàng cùng Phi ân ái trên sofa đêm hôm đó. Nhưng phận người ở… lại ở đáy xã hội nên lão ăn mày biết mình không có tư cách nào để trách Như cả, nhưng ghen thì vẫn ghen nên lão chọn cách lẳng lặng rời đi, cộng thêm việc bị ông Lưu đánh đuổi… có lẽ lão đã đi đến một nơi nào đó thật xa.

Bạn đang đọc truyện Lão ăn mày tại nguồn: http://truyensextv.com/lao-an-may/

Thêm một tuần nữa trôi qua khi mà tin tức của lão ăn mày càng ngày càng xa vời, mọi người lại quay lại với cuộc sống thường ngày như chưa từng có sự xuất hiện của lão. Như cũng vậy, nàng đã cố gắng tìm mà kết quả đều vô vọng vì vậy nàng đành phải để mặc lão lại quay lại nơi mà lão đã tới.

Tối nay… Phi và Ninh làm một bữa tiệc linh đình vừa để chia tay vừa để chúc mừng cho thành công của dự án. Sau ngày hôm nay hai anh em sẽ lại sang Kenya để tiếp tục sứ mệnh của mình. Tối nay khách mời là toàn bộ cán bộ nhân viên của tổng công ty tại Hà Nội đến dự, phía trên cùng nổi bật nhất vẫn là hai chị em Uyên và Như, ngồi cùng mâm là ông Lưu, ông Lý, Phi và Ninh cùng một số khách mời ở đại sứ quán Kenya.

Bữa tiệc linh đình diễn ra khiến ai cũng phải choáng ngợp vì sự đặc sắc của nó, trong khi mọi người đang nhìn lên sân khấu để thưởng thức nghệ thuật thì Như liên tục nhìn vào điện thoại cười tủm tỉm.

– Em… xem kìa! Hay lắm! Họ chỉ biểu diễn một lần thôi! – Ninh vỗ nhẹ vào vai vợ trong bộ vest lịch lãm.
– Vâng ạ… hihi… – Như ôm miệng cười tủm tỉm, gương mặt hơi đỏ. Hôm nay nàng mặc bộ váy dạ hội rất xinh, chiếc váy màu trắng bó sát vào body làm tôn thêm vẻ quyến rũ cho cơ thể cực phẩm của nàng, trông vòng nào ra vòng đó với đôi chân dài thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện trong chiếc váy, chiếc cổ áo xẻ xuống gần giữa ngực, làm lộ ra một phần ngực to của nàng, trên cổ Như đeo một chiếc vòng ngọc trai đắt tiền. Tóc búi cao, gương mặt trái xoan đẹp không góc chết cùng với đôi môi đỏ và làn da trắng mịn hồng hào.

Với chiều cao 1m72 trông nàng đã rất cuốn hút nay Như đi thêm đôi guốc 12 phân khiến chiều cao nàng tăng lên đến 1m85 lại càng làm nàng thêm nổi bật và quyến rũ với bộ mông to cong lên trong chiếc váy, phần eo con kiến thắt lại, bên trên là bộ ngực to ưỡn ra đầy kích thích. Khác với Như, chị Uyên ngồi cạnh lại thả tóc, cũng là một chiếc váy dạ hội màu đen đắt tiền, nó tôn lên vẻ quý phái sang trọng cho Uyên. Cả hai chị em đều đi guốc 12 phân nên trông rất cao và nổi bật giữa đám đông.

Trước đó hai chị em bước vào khán phòng mà khiến tất cả mọi người choáng ngợp. Thực sự Uyên Như quá nổi bật với vẻ xinh đẹp của mình. Ai nấy cũng phải trầm trồ, xuýt xoa tấm tắc khen ngợi con dâu của chủ tịch Lưu. Nhiều người lần đầu gặp, nhiều người gặp được một đến hai lần, nhưng dù là ai, trai hay gái họ cũng phải sốc vì sắc đẹp của hai cô con dâu nhà chủ tịch. Nhiều người còn không nghĩ trên đời này lại tồn tại hai vẻ đẹp hoàn mỹ đến mức này… Những kẻ biến thái thầm ước chỉ cần được mút ngón chân của hai cô gái này thôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi.

Còn về phần ông Lý… Ông Lưu tự hào cỡ nào thì ông Lý còn tự hào hơn gấp trăm lần, bởi vì hai cô gái này đều là các con của ông. Ông Lý nhìn hai chị em với ánh mắt trìu mến và thầm cảm ơn người mẹ quá cố của chúng vì đã sinh hạ được hai thiên thần này. Mặc dù Như và Uyên cách nhau có hai tuổi nhưng trông con bé Như trẻ con hơn Uyên khá nhiều khi ăn mặc như vậy, vì thế ánh mắt ông Lý nhìn sang Uyên có phần nhiều hơn, có vẻ như sắc đẹp của sự nghiêm túc luôn cuốn hút người lớn tuổi.

– Bộp! – Uyên đánh mạnh vào vai Như một cái.
– Ơ! Chị… sao chị đánh em… – Như nhíu lông mày lại quay nhìn chị với gương mặt hết sức xinh xắn. Như ôm tay vì thấy hơi đau. Uyên cau mày lại rồi hất mặt về phía sân khấu.

Sau đó Như mím môi lại tắt điện thoại và nhìn lên sân khấu, Uyên làm như vậy là vì ngồi cùng bàn có một số quan chức của đại sứ quán Kenya, nếu để họ thấy Như không nghiêm túc sẽ không hay.

Nhưng Như thì vô tư, lúc sau thấy điện thoại rung, nàng lại mở điện thoại ra xem với đôi mắt mở to. Ông Lý ngối đối diện liếc nhìn hai cô con gái mà mỉm cười. Chúng nó trưởng thành hết rồi, đứa nào đứa nấy đều rất đẹp… Trong lúc mọi người đang xem biểu diễn thì ông Lý lại bị chính hai cô con gái mình cuốn hút, vì đây là lần đầu tiên ông thấy hai chị em ăn mặc thế này, trông cực kỳ trưởng thành và quý phái… Trầm ngâm một lúc, ông Lý cau mày lại vì trong đầu ông đang có một câu hỏi thắc mắc.

Trước đây vú của mẹ chúng nó không to lắm, nhưng tại sao đẻ ra cái Như và cái Uyên lại có cặp vú to đến vậy… Ông Lý chỉ dám liếc vào phần ngực của Uyên và Như rồi quay đi luôn, ông coi đó là một suy nghĩ bình thường, không có ý gì cả, nhưng thực ra ông đang lén nhìn vào khe ngực của con bé Như nhiều hơn vì lúc này cổ áo con bé có hơi hở.

– Ai da… đau em… Chị ý nhờ… – Như lại bị Uyên cấu vào đùi một cái. Như ôm đùi quay lên nhìn chị thì thấy Uyên vẫn chú ý lên sân khấu nhưng đôi lông mày lá liễu của chị cau lại là nàng hiểu.

Lúc sau Uyên lại đập tay vào đùi Như ra hiệu, Như nhìn chị thấy chị vẫn nhìn lên sân khấu nhưng ngay sau đó ánh mắt của Uyên liếc xuống Như và dùng tay vuốt vào ngực để ra hiệu. Thấy vậy Như liền nhìn xuống ngực mình kéo áo lại và đổi tư thế ngồi vì ngực hở ra hơi nhiều.

Ông Lý thấy vậy liền giật mình nhìn lên sân khấu vì như kiểu chúng nó biết ông đang nhìn sang đó vậy, ông liếc sang lần nữa thì thấy con bé Uyên đang nhìn mình, ông ngại quá liền ra vẻ gật đầu một cái, Uyên mỉm cười nhìn bố, nàng không biết bố có nhìn sang đây hay không chỉ là nàng muốn nhắc em mình kéo lại áo chứ không biết ông Lý có nhìn vào ngực cái Như, chỉ là một sự trùng hợp.

Sau màn mở đầu hoành tráng, ông Lưu và Phi lần lượt đứng lên phát biểu trước tràng pháo tay của mọi người. Còn Ninh ngồi dưới nói chuyện với cán bộ của đại sứ quán bằng tiếng Kenya rất thông thạo. Dự án này ông Lưu đã ấp ủ từ rất rất lâu, ông đã nhắm đến siêu mỏ này từ cách đây 20 năm… Và để cạnh tranh với các đối thủ của mình nên ông đã hướng Ninh đi học tiếng Swahili của Kenya từ năm anh học lớp 2. Đúng là tầm nhìn của một nhà kinh doanh tài ba, bây giờ khi Ninh 27 tuổi, ông cùng các con đang tận hưởng dần trái ngọt của siêu dự án này.

Ông Lưu nhìn sang Uyên và thầm cảm ơn con bé, vì thành công lần này nếu không nhờ Uyên có lẽ nó sẽ còn kéo dài rất lâu. Bỗng thấy Uyên cau mày lại liếc sang chỗ ông Lưu, điều này khiến ông Lưu giật mình quay mặt đi chỗ khác, con bé Uyên như thể có thiên nhãn vậy, ai nhìn về phía mình nàng đều biết.

Uyên nhìn ông Lưu với ánh mắt lạnh lùng rồi quay mặt đi chỗ khác, nghĩ về người bố chồng của mình… Tuy bệnh hoạn nhưng nàng không thể phủ nhận ông rất giỏi… Ngay hôm qua nàng vừa nghe Phi kể về dự án này của bố Lưu đã ấp ủ từ rất lâu, khi mà ông nhắm tới dự án này thì Uyên mới chỉ có 3 tuổi. Đâu đó trong tiềm thức nàng vẫn rất khâm phục bố chồng mình.

… 1 tiếng sau khi khai tiệc…

Lúc này mọi người đã ngà ngà say, kể cả Uyên và Như cũng hơi biêng biêng rồi… Hôm nay là ngày vui nên ai cũng quá chén… Ninh mặt đỏ bừng nhìn vợ, thấy cô ấy lại nhắn tin trong điện thoại rồi cười tủm tỉm… Anh đã để ý vợ từ đầu bữa tiệc tới giờ không biết cô ấy nhắn tin với ai… Bình thường Ninh luôn tôn trọng vợ và để cho nàng không gian riêng tư nên anh chẳng bao giờ kiểm tra nàng nhắn tin hay gọi điện cho ai.

Nhưng lúc này có sẵn rượu trong người Ninh cảm thấy khá khó chịu, vì dù gì hôm nay cũng là bữa chia tay của anh, còn chưa kể có cả những vị khách rất quan trọng ở đại sứ quán nữa. Nhân lúc Như và Uyên đứng dậy đi vệ sinh, Ninh lục túi của Như và lấy điện thoại ra kiểm tra.

Kiểm tra Mess không có, Insta cũng không… Ninh kiểm tra toàn bộ mạng xã hội đều không có, cuối cùng ở phần nhắn tin của số điện thoại có hiện lên cái tên Bác Lú xe ôm… Ninh mở to mắt và có chút hồi hộp xen lẫn khó chịu, bởi vì gần đây anh luôn thấy vợ đi cùng với lão xe ôm đó.

Ninh tò mò bấm vào xem thì giật mình khi vợ mình lại nhắn tin với lão xe ôm những chủ đề nhạy cảm thế này… Lão hỏi “chơi kiểu chó có sướng không” vậy mà Như vợ anh vẫn trả lời “Tùy từng người bác ạ”. Rồi thì… “tao hôm qua vừa chơi con vợ tao, tao bắt nó rên nó kêu lên như con gà cục tác” “hi hi bác hài hước quá”… Ninh trợn mắt đọc tiếp những dòng tiếp theo trong tin nhắn…

– “Tao mút lồn bà vợ tao thấy nó kêu la nghe khó chịu lắm, đạp tao ra hoài”
– “Hi hi… chắc bác làm bác gái đau thì sao ạ”
– “Đau là đau thế nào! Tao nhẹ nhàng lắm, tao liếm tao mút đau kiểu gì được”
– “Có lẽ bác gái không thích điều đó đâu ạ”
– “Thế mày có thích không”
– “Cháu bình thường, nếu chồng cháu muốn cháu sẽ chiều anh ấy”
– “Tao hỏi mày có thích được mút bướm không? Kiểu ấy có sướng không?” – Ninh vừa đọc vừa nhăn hết cả mặt lại vì ghen tức, nhưng phía dưới chim anh lại cửng lên cứng đơ.
– “…”
– Ơ kìa mày đâu rồi, mày bảo mày sẽ trả lời mấy câu hỏi của tao mà…
– “Cháu thấy cứ tê tê, buồn buồn…”
– “Tê là sướng rồi ha ha… Thế mày thích địt kiểu nào nhất để tao về thực hành với con vợ già tối nay luôn”
– “…”
– “Lại đâu rồi”
– “Tư thế bình thường cơ bản là được rồi ạ”
– “Tao hỏi mày một câu, trả lời thật giúp tao”
– “Câu gì ạ?”
– “Mày thích bú buồi không?”
– “Nếu chồng cháu thích cháu sẽ chiều anh ấy…”
– “Tao hỏi mày thích bú không chứ tao đâu hỏi chồng mày”
– “Cháu không…”
– “Điêu, tao tưởng đàn bà đứa nào cũng thích bú”
– “Cháu là con gái mà hihi…”
– “Tao thì thích được bú lắm, con vợ già tao nhét cho nghẹn họng”
– “Bộ… của bác to lắm hay sao mà nghẹn họng?” – Ninh nghiến răng khi đọc được câu này.
– “To… mày thích buồi to không?”
– “Cháu có việc bận một chút ạ, nhắn tin sau bác nha”
– “Mày đang đi đâu hử?”
– “Cháu đang đi dự tiệc ạ…”
– “Ở đâu vậy?”
– “Ở Khách sạn Deawoo ạ, cháu xin phép cháu có việc rồi ạ.”

Ninh trợn ngược mắt khi thấy những dòng tin nhắn đầy dâm dục đó giữa lão xe ôm và vợ mình, tại sao cô ấy lại nói mấy chuyện đó với lão ta chứ… Cơn ghen tức của Ninh nổi lên, anh quay lại thấy Như đang đi đến cùng Uyên, Ninh liền đứng dậy đi tới kéo Như ra khỏi phòng tiệc mà không nói một câu nào.

– Sao vậy anh? Tự dưng kéo em đi như phim Hàn Quốc ý… hihi… – Như vừa đi vừa ôm miệng cười, gương mặt ửng hồng của nàng trông rất xinh đẹp khi say rượu. Như nói vậy chứ nhìn Như và Ninh còn đẹp gấp trăm lần các cặp đôi diễn viên Hàn.
– Anh sắp đi sang kia rồi, hôm nay là bữa tiệc chia tay anh, em có thể không nhắn tin nữa được không? – Ninh mặt đỏ phừng phừng nói với Như, trông anh vẫn rất giữ bình tĩnh với chất giọng hơi run.
– Dạ… – Như không biết nói gì khi Ninh đi thẳng vào vấn đề như vậy. Nàng lại nghĩ đến tin nhắn của mình với bác Lú, có khi nào anh ấy vừa mở ra đọc không?
– Anh không hề cấm đoán em nhưng phải có mức độ thôi! Mình là con gái có chồng mình nên giữ khoảng cách với người ta… Em… Haizzz… – Ninh thở dài, anh vẫn lịch sự nhẹ nhàng giải thích cho vợ hiểu. Ninh ôm đầu vì có lẽ điều này xảy ra là do bản tính biến thái của anh và sự nuông chiều không kiểm soát này đã khiến vợ thấy thoải mái nói chuyện với tất cả mọi người.
– Anh đọc tin nhắn của em? – Như cau mày lại nhìn Ninh, nàng không thích sự riêng tư của mình bị xâm phạm, nàng biết câu chuyện với bác Lú có hơi quá nhưng nàng vẫn giữ khoảng cách.
– Anh là chồng em chả lẽ anh lại không có quyền đó? – Ninh đang trong cơn giận cộng thêm có rượu liền cau mày lại, hai vợ chồng anh hầu như chưa bao giờ cãi nhau, nhưng tại sao sự căng thẳng lại xảy ra vào thời điểm này chứ.
– Ngày trước lúc mới yêu, anh muốn cả hai tôn trọng quyền riêng tư của nhau, tại sao bây giờ anh lại phá vỡ nó? – Như cau mày nhìn Ninh. Mặc dù đối chất với chồng nhưng chất giọng của Như vẫn rất nhẹ nhàng vì nàng là một cô gái hiền thục dịu dàng. Mặc dù đang say rượu nhưng Như vẫn tiết chế cảm xúc của mình rất tốt.
– Được rồi! Anh xin lỗi! Nhưng tại sao em lại nhắn tin với gã đó như vậy? Ngày nào em cũng đi cùng lão, bộ nhà không có xe hay sao? Nếu em lười thì có taxi đấy, nhưng mà taxi cũng không đi, Grab cũng không đi, có những thời điểm như hôm qua em đi đâu với lão rất lâu anh còn không biết? Thử hỏi có người chồng nào không thấy khó chịu không? – Ninh cau mày nhìn chằm chằm vào mắt vợ nói. Như cau mày lại dậm chân một cái và không nói gì vì chồng mình nói đúng. Nhưng nàng vẫn thấy khó chịu vì sự riêng tư của mình bị chồng can thiệp quá sâu.
– Còn hỏi của bác to không nữa? Anh đến chịu em!!! Em là cành vàng lá ngọc, là một mỹ nhân, là người có học, là vợ anh chủ nhân tương lai cả một gia sản kếch xù vậy mà em đi nhắn tin với lão xe ôm biết bao nhiêu từ ngữ nhạy cảm, những từ mà một quý cô không nên nói… còn hỏi chim lão có to không? Em bị sao vậy? Sao em hành động không giống một tiểu thư đài các chút nào vậy? Hay em thích lão? Hả? – Ninh quát vào mặt vợ, cũng may ở hành lang này không có người nếu không sẽ rất xấu hổ.
– Em không thích bác ấy! – Như nói với đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.
– Không thích thế tại sao nhắn tin như vậy? Các tin nhắn khác anh còn chưa đọc, anh dám chắc em nhắn tin với lão ta từ lâu rồi, thậm chí em còn xóa đi cơ! Tại sao vậy? Anh để em có sự riêng tư mà em tình tứ sau lưng anh vậy à? – Ninh càng nói càng thấy ức, như thể mọi dồn nén từ lâu sẽ được bung xõa hết ra bây giờ vậy.
– Em tình tứ? Sao anh lại nói vậy chứ? Hic… – Hai dòng nước mắt Như chảy ra.
– Chả tình tứ thì không chắc? Có ai đi nói chuyện với người khác giới kiểu ấy không? Em hỏi chim to để làm gì? Em chê anh chim bé à? Hay thích địt nhau với hắn? – Ninh cau mày chỉ tay vào người Như.
– BỐP!!! – Một phát tát rất đau vào mặt Ninh. Như ôm tay cau mày nhìn Ninh và mím môi lại khóc. Một ánh mắt thất vọng, rất thất vọng.
– Chẳng phải anh thích như vậy sao? Anh muốn người khác động vào người em mà… Tại sao hôm nay anh lại ghen như vậy? – Như cau mày nhìn Ninh, đây là lần đầu tiên trong quãng thời gian yêu nhau Như tát Ninh một cái khiến Ninh cũng rất bất ngờ. Bình thường nàng là một cô gái dịu dàng hiền lành, nhưng để nàng bộc phát thế này chắc chắn một phần là do rượu, một phần cũng vì sự ấm ức và khó chịu đến từ những câu nói gây sát thương của Ninh.
– À… Như vậy là em thích để cho lão ta địt thật hả? Ha ha ha ha ha – Ninh ôm mặt cười to, anh cũng không thể ngờ khi cơn giận mình không nguôi ngoai mà càng lúc càng lớn hơn.
– Anh Ninh… sao anh lại nói như vậy… – Như cau mày khóc, nước mắt chảy xuống hai bên má. Nàng định nói chồng là đồ bệnh hoạn nhưng không dám, nhưng cũng chính vì tính cách bệnh hoạn của Ninh mới khiến Như thành ra ngày hôm nay. Chính anh đã đẩy cả hai vợ chồng vào hoàn cảnh này. Vì vậy Như tức giận cũng vì thế. Nếu là hai vợ chồng bình thường, có quan hệ bình thường như những người khác thì đâu có những điều rắc rối thế này.
– Anh nói sai sao? Ha ha ha – Ninh lại ôm mặt cười lớn vì anh cũng hiểu vấn đề, cũng do mình… Anh lắc đầu ngao ngán chính bản thân mình, đúng là một trò đùa hai lưỡi…
– Hàng ngày… anh đều làm việc đến tối muộn… em cũng muốn chờ anh về để vợ chồng cùng nhau đi ngủ… Nhưng anh luôn lấy lý do để từ chối… chuyện chăn gối của chúng ta rất tệ đấy anh biết không? – Như say rượu nên nàng không ngần ngại nói thẳng tâm tư của mình.
– Ủa? Vậy là em đi nhắn tin với lão xe ôm gạ địt hả? – Ninh cười nhe nhởn, anh đã nói một câu rất thiếu lý trí, anh đã chạm tới ngưỡng chịu đựng của Như. Như cau mày lại nhìn Ninh với một ánh mắt cực kỳ thất vọng. Tầm vài giây sau nàng mới bị bộc phát sự tức giận.
– Anh… ANH ĐÚNG LÀ NGUYÊN TỐ 51 TRONG BẢNG TUẦN HOÀN HÓA HỌC!!! – Như hét vào mặt Ninh và đi thẳng, vì là một cô gái dịu dàng nên Như không biết mắng chửi ai bao giờ, nhưng những lúc tức thế này nàng cũng chỉ biết nói vậy… Kiểu chửi có học thức, ý câu nói Ninh là một kẻ ngu ngốc thiếu lý trí.
– Gì vậy? – Ninh đơ người ra khi vợ nói thế. Đúng lúc đó cũng có vài nhân viên đi qua, họ mắt tròn mắt dẹt chẳng hiểu cô gái xinh đẹp kia nói gì nhưng mà đáng yêu vô cùng.
– Em đi đâu? – Ninh nhìn theo Như. Thấy Như không nói gì Ninh cũng mặc kệ vì anh đang khó chịu. Chắc lại chui vào xó nào ngồi khóc thôi, lát vào bảo Uyên ra tìm là được. Ninh thở dài và chán nản đi vào tiếp tục bữa tiệc của mình, chính thức kích hoạt cuộc chiến tranh lạnh giữa hai vợ chồng.

Như vừa đi vừa khóc, nàng không trốn ở đâu như Ninh nghĩ mà nàng đi thẳng ra cửa sau của khách sạn Deawoo và đi bộ sang khu công viên, một sự thất vọng dâng cao trong Như, nàng không ngờ chồng nàng lại nói những lời như vậy. Thực sự rất sốc… vì Ninh và Như từ ngày mới yêu nhau đến giờ hôm nay là lần đầu tiên cãi nhau to thế này, điều này thực sự rất tồi tệ với tâm trạng của một người say rượu.

Như dạo bước ở ngoài đường với bộ váy dạ hội cùng chiều cao 1m85… Như đang thu hút mọi ánh nhìn của mọi người quanh đó, lúc này là 21h30 tối… Thực sự là khoảng thời gian rất nguy hiểm cho một cô gái xinh đẹp.

– Em gì eyy!!! Ôi mày ơi địt mẹ xinh vãi lồn mày ạ… quay lại!! Quay lại!! – Mấy thanh niên đầu không đội mũ đi qua Như liền choáng ngợp bởi sắc đẹp của Như.
– Em gì ơi!! Đi đâu lên anh chở! – Một thằng dừng lại nói. Như cau mày lại đi thẳng không thèm trả lời.
– Em! Ơ kiêu thế nhờ! – Thằng kia vẫn đi xe chầm chậm cùng Như.
– Thôi mày ơi! Ngữ mày tuổi lồn sánh vai với em ý! Đi đi!! Ha ha ha… – Một thằng trong đoàn xe nói.
– Mày im mẹ đi để tao tán người đẹp! Em ơi từ lúc cha sanh mẹ đẻ đến giờ anh chưa thấy ai xinh như em đấy! Thằng nào làm em khóc để anh xử nó! – Thằng đó lao xe lên dơ tay ra định sờ đùi Như thì nàng rụt chân lại và đi về hướng khác.
– Địt mẹ mấy thằng ranh con CÚT!!! – Bỗng có một tiếng nói rất lực đằng sau khiến cả đám giật mình quay lại thì thấy một ông xe ôm.
– Thôi thôi đi mày ơi! Thú dữ đấy! – Một thằng già nhất nhóm nhận ra ông Lú liền phóng xe đi thẳng, thằng choai choai kia thấy vậy cũng liền phóng theo đàn anh mất dạng.
– Như!!! Như!!! Sao mày lại ở đây? – Ông Lú phóng lên chỗ Như. Thấy bác Lú Như vui lắm vì lúc nãy đám thanh niên làm nàng sợ.
– Bác! – Như mím môi lại khóc, kiểu cảm giác lạc lõng mà gặp được người quen cảm xúc liền vỡ òa.
– Mày sao thế? Sao lại khóc? – Ông Lú dừng xe lại.
– Dạ… không có gì ạ, sao bác biết cháu ở đây? – Như lau nước mắt nói.
– Lúc nãy nhắn tin với mày xong tao phóng lên Deawoo lượn được mấy vòng rồi, linh cảm của tao rất tốt ha ha! – Ông Lú cười to, việc ông phóng lên đây chỉ để nhìn thấy Như thì chắc chắn ông đã mê mẩn Như lắm rồi, thậm chí ông còn ảo tưởng rằng con bé có cảm tình với mình khi thấy nó nhắn những từ ngữ nhạy cảm đến vậy.
– Cháu cảm ơn bác! Không có bác đám thanh niên kia không biết sẽ làm gì cháu nữa…
– Thôi! Lên đây tao chở về! Đi với tao mày không phải lo cái gì hết!! – Ông Lú hất mặt ra đằng yên sau. Như không nói gì, nàng túm lại váy và kê mông ngồi lên yên xe. Vì nàng đang mặc váy dạ hội nên chỉ ngồi được dáng quay ngang, nàng chụm hai đầu gối lại, hai tay bám vào eo bác Lú. Cứ như vậy ông Lú đưa Như phóng vào các con ngõ nhỏ đường tắt.
– Bác… – Đang đi thì Như vỗ vào eo ông Lú.
– Hả Sao?
– Cháu chưa muốn về, bác chở cháu đi lượn phố một lúc nha! – Như vừa đi vừa khóc với đống cảm xúc tiêu cực của một cô gái đang say rượu, lúc này thực sự nàng không muốn về nhà chút nào.

Bạn đang đọc truyện Lão ăn mày tại nguồn: http://truyensextv.com/lao-an-may/

Hà Nội về đêm khoác lên mình một vẻ đẹp rất riêng, vừa náo nhiệt vừa trầm lắng. Những con phố rực rỡ ánh đèn, những bảng hiệu neon lập lòe soi bóng xuống mặt đường nhựa ẩm ướt sau cơn mưa bất chợt. Như và bác Lú đang thong dong trên những con phố nhỏ nhìn ngắm phố phường…

– Hình như ở đây vừa mưa bác nhờ… – Như bám hai tay vào eo ông Lú và nhìn xuống mặt đường với đôi mắt ướt.
– Tao cũng không rõ, chúng nó tưới đường đấy! – Ông Lú cũng ngó nghiêng xuống đường rồi nói.
– Cháu thấy gió hơi to, hình như trời sắp mưa thật bác ạ… – Như ngẩng lên nhìn những tán cây cao chót vót phía trên đang lắc qua lắc lại. Chiếc cổ trắng phau của nàng cuốn hút biết bao ánh mắt đang dõi theo.
– Ừ! Thôi để tao đưa mày về! Mưa gió thế này lượn đường làm gì nữa! – Nói xong ông Lú về số định quay đầu thì Như ngăn lại.
– Lúc này cháu không muốn về nhà… bác làm ơn đưa cháu đi xa một chút ạ… lúc này cháu chỉ muốn đi hóng gió thôi ạ… – Như mím môi lại nhìn về phía giông bão, nó tựa như tâm trạng của nàng lúc này. Nàng mặc kệ những ánh mắt trên đường đang nhìn nàng và bác Lú, nàng chẳng thiết tha và quan tâm gì sau cuộc cãi vã với chồng.
– Mày có vấn đề gì vậy? Mày cãi nhau với chồng à? – Ông Lú thấy trời sắp mưa, ông cũng muốn về vì biết tuổi già dễ ốm nhưng không hiểu sao lại chiều con bé mà tiếp tục đi thẳng.
– Dạ… không có gì đâu ạ… A! Bác đi chậm, cháu có điện thoại ạ. – Bỗng điện thoại rung, Như cầm máy lên thì thấy tin nhắn của chị Uyên.
– “Mày đi đâu đó? Về đây đi, Ninh nhờ chị đi tìm mày? Sao? Cãi nhau hả?”
– “Em đang ở ngoài đường…”
– “Về đây nhanh! Hôm nay là ngày đặc biệt, có cả khách khứa các thứ, mày bỏ đi thế này biết giải thích với họ sao đây hả?”
– “Chị nói đỡ giúp em, em thấy ngột ngạt lắm!”
– “Con hâm này! Nghe lời chị vào đây! Có gì nói với chị để chị giải quyết cho, tí nữa còn có bốc thăm trúng thưởng, mày là một trong những người trao giải mà con hâm kia!” Kèm icon quả đấm.
– “Ừ nhờ!!! Nhưng mà… chị ơi… em không vào đâu, em sẽ kể cho chị sau, chị lên trao giải giúp em nha” kèm icon van xin làm ơn.
– Con hâm này! Có vào không? Hay để chị phải ra tìm?
– “Chị đừng ra!!! Em lên taxi về rồi!”
– “Bướng!!! Chị sẽ hỏi tội mày sau!”
– “Nhưng em mệt thật mà huhu”
– “Thôi về đi! Để chị lo! Nhưng mày phải giải thích cho chị biết tại sao lại có thái độ này hôm nay! Nhớ chưa?” – Tính Uyên rất chiều Như, biết con bé có chuyện khó nói nên cũng không ép.
– “Vâng!!! Yêu chị nhất!” Kèm icon hôn má. – Như thở dài cất điện thoại vào trong túi xách và đặt một tay vào eo ông Lú để giữ thăng bằng. Nàng lại nhìn về phía xa trầm ngâm suy nghĩ. Việc nàng bỏ đi khỏi bữa tiệc chia tay chồng là một hành động bộc phát thiếu suy nghĩ, lúc này nàng lại thấy thương Ninh nhưng bỏ đi rồi nàng không thể quay lại vì lòng tự trọng.

Nhưng kỳ thật, còn một vài hạng mục nàng cần giúp chồng như việc trao giải như lúc nãy chị Uyên nói, hay việc anh ấy mời rất nhiều ca sĩ nổi tiếng, toàn sao hạng A đến biểu diễn cuối bữa tiệc cũng là do nàng chọn. Nhưng lúc này nàng lại đang lượn đường cùng bác Lú xe ôm, người mà ngay lúc nãy chồng nàng đã ghen với nàng. Thật là một huống khó xử…

Như không thể để ai biết mình đi cùng bác Lú được, nếu đến tai anh Ninh chắc chắn anh ấy sẽ rất tức giận, mà nàng cũng chẳng thể giải thích nổi, với lại ngoài bác Lú ra cũng chẳng còn ai để gọi lúc này. Thôi thì đành dấu mọi người… bữa tiệc linh đình đầu tư hoành tráng đó còn lâu mới tàn, nàng cứ lượn đường này một lúc nữa về cũng không muộn.

Cả hai bác cháu lượn hết con phố này sang con phố khác, vì đi với ông Lú nên Như rất an toàn, mặc dù ai cũng phải ngước theo vẻ đẹp của nàng nhưng không có lấy một thằng thanh niên nào dám hô to trêu ghẹo. Như vắt một chân lên đùi và bám tay vào eo bác Lú. Vết cấu của Uyên làm phần đùi của Như đỏ lên thấy rõ, vì da nàng rất trắng và nhạy cảm, chỉ cần một chút tác động nhẹ nó sẽ hồng lên như da em bé.

– Mày đang có vấn đề gì không thể nói với tao hả? – Ông Lú đi chậm lại và quay đầu hỏi Như, mùi thơm của Như phảng phất khiến ông Lú có chút ngại. Nhưng với bản tính bỗ bã ông dấu vẻ lúng túng của mình rất tốt.
– Hmmm… – Như thở dài. Nàng không thể nói vì bác ấy mà hai vợ chồng lại cãi nhau được. Nhưng tâm trạng của nàng lúc này rất chán nản, cộng thêm say rượu nàng thực sự cần có người giãi bày tâm sự.
– Cháu… lúc nãy đi sinh nhật bạn… cháu có cãi nhau với bạn ấy… – Như cũng muốn tâm sự với bác Lú cho nhẹ lòng vì bác ấy là một người thẳng tính, nói chuyện tuy bỗ bã nhưng bác ấy luôn đưa cho nàng những lời khuyên dựa trên kinh nghiệm sống nên rất dễ chịu. Vì thế nàng đành nói dối, chuyển câu chuyện của nàng thành chuyện của đứa bạn.
– À bạn bè hả? Chúng mày trẻ con à mà cãi nhau? Ha ha… Tao với mấy thằng bạn từ xưa đến nay thằng nào hợp thì sống không thì thôi! Nói nhanh cho vuông! – Ông Lú càm ràm, vì về vấn đề bạn bè ông không có nhiều, đơn giản vì tính ông cục cằn bỗ bã nên ít có người chơi hợp.
– Dạ không… không phải vấn đề đó bác ạ… Bạn cháu có kể về hoàn cảnh của gia đình bạn ấy, nhưng cháu và bạn ấy không cùng quan điểm nên có dỗi nhau một chút… – Như thật khó để bắt đầu câu chuyện vì nàng đang phải nói dối ở góc độ đứa bạn.
– Ừ Thế sao? Chuyện thế nào? Mày kể tao nghe chuyện kiểu gì mà chúng mày dỗi nhau?
– Bác xem… có ai như chồng của bạn ấy không? Đi làm suốt ngày, về nhà thì lăn ra ngủ không có… không…
– Không gì? Ấp a ấp úng! – Ông Lú cau mày lại vì Như cứ ấp úng mãi không nói được.
– Không có quan hệ… nên bạn cháu mới thấy khó chịu… – Như đỏ mặt vì say rượu và vì ngại.
– Ui dời! Cái thằng NGU!!! Không nện vợ sau vợ nó nện thằng khác thì hối hận không kịp! – Như nghe xong mím môi lại mắt hơi chớp nhẹ vì nàng có chút đồng tình với lời nói của bác Lú.
– Xong sao nữa? Tự dưng đang kể mày lại im bặt vậy? – Ông Lú về số đi chầm chậm vào những con đường ít người qua lại như công viên hay quảng trường vì mọi người đang lũ lượt kéo về bởi cơn giông sắp tới.
– Nhưng… chồng của bạn cháu ấy… cháu nói điều này bác đừng nói với ai nha…
– Mày nghĩ tao là loại người thích ngồi lê đôi mách hả?
– Không ạ… Nhưng chuyện hơi khó nói ấy ạ…
– Thế chuyện gì mà mày với bạn mày lại cãi nhau? Bất đồng quan điểm hả?
– Dạ vâng ạ… Chồng của bạn cháu… có sở thích kỳ lạ lắm…
– Sở thích gì? Tao sống bao năm trên đời chuyện gì tao chả biết, không phải sợ tao sốc… – Chất giọng khàn khàn ồm ồm khiến ông Lú toát ra vẻ của một ông bác đã từng rất trải.
– Anh ấy… Thích nhìn người khác… chạm vào vợ mình ý ạ… – Như nói xong câu này thì ông Lú quay lại nhìn Như làm nàng suýt nữa thì ngã khỏi xe.
– A! Bác!!! – Như giật mình vòng tay lên ôm chặt ông Lú. Chiếc xe chòng chành ông Lú liền đi chậm lại và lấy lại thăng bằng. Ngay sau đó Như bỏ tay ra xấu hổ vì hình như nàng vừa chạm tay vào chim bác ấy.
– Cái con này mày vừa chạm vào chim tao đấy! – Ông Lú xấu hổ nên nói toẹt ra cho đỡ ngại. Chim ông hơi ngóc lên sau cú chạm vừa rồi, bầu ngực to của Như cũng ép vào lưng nên càng làm ông thấy lúng túng.
– Cháu… Cháu xin lỗi ạ! Vì bác bất ngờ quay lại làm cháu tí nữa thì ngã ý… cháu ngồi kiểu này không được vững ấy ạ… – Như nhíu lông mày lại giải thích và chỉnh lại dáng ngồi.
– Ừ! Cũng là lỗi của tao… tao xin lỗi! Nhưng mà chuyện mày vừa kể là sao? Tao không hiểu?
– Là chồng bạn cháu… thích nhìn người đàn ông khác sờ vào cơ thể vợ mình ý ạ… – Như rất xấu hổ khi nói ra điều đó, nhưng dù gì cũng lấy bạn làm bình phong nên nàng muốn hỏi ý kiến của bác Lú một chút.
– Là thằng đó thích cho thằng khác chơi vợ mình? Mẹ bệnh thật! – Ông Lú có chút hoảng hồn khi nghe có người như vậy trên đời.
– Xong anh ấy còn ghen với bạn ấy khi bạn ấy có nói chuyện qua lại với người đàn ông khác chứ… tệ! – Như bặm môi lại tức giận vì nghĩ lại chồng mình thực sự quá đáng mà.
– Ờ thì nó ghen là đúng rồi! Đàn ông mà!
– Không phải là ý đó ạ! Rõ ràng anh ấy cho phép người khác sờ vào cơ thể bạn ấy mà bạn ấy nhắn tin với người khác thì lại đi tức bạn ấy, bác thấy có vô lý không ạ?
– Thằng này cũng thuộc dạng ích kỷ, mà bệnh thật… Nhưng mà nghe tao nói nè, mày về nói với bạn mày rằng… Đàn ông thằng nào cũng có lòng tự trọng rất cao, mặc dù nó bị bệnh tật nhưng không có nghĩa là bạn mày muốn làm gì thì làm… Chỉ khi nó cho phép thì bạn mày mới được làm… hiểu không?
– Mấy thằng đó là loại có tính sở hữu cao… Nếu nó không cho phép thì cấm có được làm sau lưng nó! Kể cả đó là sở thích của nó mà mày lén lút tự ý làm không được sự đồng ý của nó thì nó nhảy dựng lên ngay, nhất là với những thằng có tính cách bệnh hoạn như vậy!
– Dạ… vâng ạ… – Như thấy bác Lú nói đúng nên nàng cũng nghiệm ra được một số việc. Tại sao anh ấy lại tức giận như vậy, tại sao lại có cuộc cãi vã đó… Nếu như nàng chia sẻ với anh ấy điều này từ từ thì có khi anh ấy lại không tức đến vậy. Cũng tại mình… tại mình đã không hỏi ý kiến của anh ấy mà đi nhắn tin những từ ngữ nhạy cảm với bác Lú… Như mím môi lại và nhận ra lỗi sai… nàng tự cảm thấy mình thật hồ đồ vì không nghĩ đến cảm nhận của anh ấy.
– Mày biết sao không? Tất cả vì lòng tự trọng của thằng đàn ông nó rất lớn, cái tôi nó rất cao!!! Nó sợ bạn mày lén lút sau lưng nó cắm cho nó cái sừng thì nhục lắm, nên chuyện gì cũng nên hỏi qua nó một câu, nó bệnh vậy sợ gì mà nó không cho đúng không?
– Dạ vâng ạ, để cháu nói chuyện với cô ấy… – Như mím môi nhìn về phía xa, không biết lúc này anh ấy đã say chưa, không có mình ở đó kiểu gì cũng uống cho lắm vào rồi lại bị đau dạ dày. Mình thật là ngốc mà tự dưng lại bỏ đi tận đây rồi…
– Thế mày bất đồng quan điểm điều gì mà hai đứa lại cãi nhau? – Ông Lú hỏi ngược lại khiến Như không biết giải thích kiểu gì.
– Dạ! Chuyện riêng thôi bác ạ… cháu cảm ơn bác! Để cháu về khuyên bảo bạn cháu ạ… – Như lưỡng lự không biết có nên quay lại bữa tiệc nữa không.
– Nhưng mà… Tao thấy một thằng đàn ông suốt ngày đi làm rồi về không đả động gì đến vợ còn có sở thích này thì tao nghĩ trước sau vợ nó cũng chán nó thôi… Mà nhé! Tao nghĩ không phải nó đi làm về mệt đâu, bài của nó để dụ bạn mày đấy…
– Dạ… là bài gì ạ… – Như đang suy nghĩ xem có nên về với Ninh không thì bỗng ông Lú nói đến một giả thiết khiến nàng tò mò.
– Mày non thế! Nó không chơi vợ nó để vợ nó thiếu hơi dương mày hiểu không? Để làm gì? Để nó dụ dỗ vợ nó dễ hơn, dễ đưa vợ nó vào con đường ngoại tình với thằng khác! Chứ thằng chồng bạn mày tạo lại lạ quá! Bệnh hoạn mưu mô!
– Mà tao thấy nó làm vậy là ác đấy! Đàn bà cũng như đàn ông ai mà chẳng có nhu cầu, nó để vợ nó “đói” như vậy thì khổ lắm, thiếu thốn chẳng biết bấu víu vào ai… dần già thì kiểu gì vợ nó chả nghĩ đến buồi của thằng khác đúng không nào? Sau đó nó cứ thế dụ vợ nó cho thằng khác địt thôi! – Ông Lú nói mà khiến Như lại ngẫm ra một số chuyện.
– Đúng không? – Thấy Như im lặng ông Lú lại hỏi.
– Dạ vâng… – Như nhíu lông mày lại, bác Lú nói đúng y xì kệt hoàn cảnh của nàng… Hóa ra là như vậy, đó là lý do mà anh Ninh không chạm vào người nàng sao? Nếu đúng như lời bác ấy nói thì anh Ninh thật tệ… Chả lẽ anh ấy thực sự nghĩ ra kế hoạch đó? Việc anh ấy không muốn chăn gối với mình chỉ để mình rơi vào tình trạng đó sao? Anh ấy đã bỏ rơi mình trong một thời gian rất dài… chỉ để phục vụ sự biến thái cho anh ấy?

“Anh ấy không còn yêu mình nữa… hay anh ấy có người khác rồi…” Vì đang say rượu nên Như lại nghĩ linh tinh, nàng lại bắt đầu khóc… Một sự thất vọng lớn dần trong Như. Lúc này đầu óc nàng không được tỉnh táo nên chỉ nghĩ đến những điều tiêu cực.

– Mày sao vậy? Sao lại khóc? Ơ con bé này khó hiểu thế? – Ông Lú thấy Như khóc lại phải dừng xe hỏi.
– Dạ… Không có gì đâu ạ… Bác cứ đi tiếp đi ạ… – Như lau nước mắt nói. Nàng đã nghĩ sẽ quay lại bữa tiệc đó nhưng lúc này sự thất vọng lại lấn át tâm trí yếu đuối của nàng khiến nàng không muốn về đó nữa. Ông Lú lại tiếp tục được đưa Như đi lượn đường.
– Ui dào! Bọn mày thật khó hiểu! Có gì cứ tâm sự với tao! Đừng ngại! – Ông Lú cau mày tiếp tục phóng xe đi tiếp, ông đi một đoạn xa nhưng vẫn không thấy Như nói gì nên ông cũng không muốn gặng hỏi lý do vì nếu muốn con bé sẽ tự tâm sự thôi.

Ông không hề biết những câu nói vừa rồi của ông đã đánh mạnh vào tâm lý yếu đuối của Như. Vì ông đã khai sáng cho Như một sự thật, khiến nàng xâu chuỗi mọi việc lại với nhau và đã phát hiện được ý đồ thực sự của Ninh.

Như cau mày lại suy nghĩ toàn điều tiêu cực, nàng nghĩ đến khoảng thời gian muốn làm tình mà chồng thường xuyên lấy lý do để trì hoãn, nghĩ lại lúc đó thực sự khiến Như rất hận… Vì nếu đúng như lời bác Lú nói, anh Ninh chỉ lấy lý do đó để nuôi dưỡng cho kế hoạch và sở thích biến thái của anh ấy… Chứ anh ấy đâu quan tâm đến cảm nhận của mình chứ…

“Nếu thực sự anh muốn như thế… Tại sao lại không nói thẳng với em chứ…” Nếu thực sự anh muốn nhìn thấy em cùng với người khác… Tại sao anh lại không nói ra? Chúng mình đã yêu nhau lâu như vậy, chuyện gì mà chúng ta không thể hy sinh vì nhau chứ… tại sao lại bỏ rơi em lâu đến vậy… để rồi… anh chèn ép em vào con đường này… khiến em đã tự làm những điều có lỗi với anh, có lỗi với chính bản thân mình… Anh Ninh… tất cả là tại anh!!! Em hận anh!!! Em sẽ không tha thứ cho anh… anh là đồ tồi… hic…” Càng nghĩ Như càng khóc nhiều hơn. Trong đầu nàng lúc này là một chuỗi suy nghĩ tiêu cực đến tuyệt vọng.

– Thôi!!! Mày khóc lắm thế? Khóc nữa tao đưa về bây giờ! Nín hộ tao cái! Người ta lại tưởng tao bắt cóc mày đấy!!! – Ông Lú cau mày nói, ông nói vậy cũng chỉ muốn dỗ Như theo cách riêng của mình.
– Vâng ạ… hic… – Như lau nước mắt và mím chặt môi để không khóc thêm. Nhưng nàng vẫn nức nở không thôi vì bình thường đã hay mau nước mắt, lúc này còn đang say rượu, đầu óc không được tỉnh táo nàng lại càng nghĩ đến những thứ tiêu cực.
– Mà tao hỏi này… mấy lần chồng mày thấy tao chở mày nó có ghen không? – Ông Lú đánh trống lảng sang chuyện khác để cho con bé phân tâm.
– Dạ… anh ấy không ạ, anh ấy chỉ sợ cháu đi xe ôm không được an toàn…
– À ra là vậy… Tao chỉ lo nó ghen… Mà trông chồng mày to cao khỏe mạnh chắc địt khỏe lắm hẩy? Ha ha ha… – Ông Lú cười lớn khi hỏi Như điều đó.
– Dạ… cũng bình thường thôi ạ… – Như mím môi lại lau nước mắt.
– Bình thường cái gì, trông tướng nó vậy chắc cỡ ngày phải vài hiệp, tao mà có vợ xinh như mày tao nện cho tới bến!
– Không được đâu ạ… Anh ấy nói đàn ông không nhiều nhu cầu như con gái nên mỗi tuần chỉ quan hệ vài lần thôi ạ… – Như đang say rượu nên nàng cũng không ngại nói những điều tế nhị. Một phần nàng muốn biết chuyện anh Ninh luôn nói rằng nhu cầu của đàn ông không nhiều, vì từ lúc yêu nhau đúng thật anh ấy vài ngày mới muốn làm tình một lần. Không biết có phải anh ấy đã chuẩn bị kế hoạch đó từ lúc mới yêu không?

Chính vì Ninh là một người như vậy nên Như là một cô bé ít quan hệ tình dục, thế giới tình dục thực sự mới được mở ra với nàng trong khoảng thời gian gần đây, nên thế nàng đang trong “độ tuổi” tò mò về nhiều thứ xung quanh mình. Những sự thăng hoa đều không phải Ninh mang lại mà là những người đàn ông khác. Vì vậy Như rất dễ bị sa đà và chính nàng cũng không nhận ra điều đó.

Đứng ở ranh giới giữa sự cám dỗ và sự thủy chung của người vợ thì Như luôn rất khó để giữ mình… Vì là một cô gái làm tình rất ít nên nàng cũng chẳng có kỹ năng để mà cưỡng lại những cám dỗ đó. Nàng gần như là một trinh nữ bị hàng tá những kẻ xung quanh dòm ngó…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Thông tin truyện
Tên truyện Lão ăn mày
Tác giả Fafamini
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Lão già bẩn bựa, Truyện bóp vú
Tình trạng Update Phần 95
Ngày cập nhật 29/03/2025 08:55 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Fafamini

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân