– Khánh đấy à, lâu quá rồi chị không gặp em. Từ hồi em chuyển chi nhánh sau rồi cũng là không gặp nữa. Hôm nay em đi đâu mà đến đây.
Mai là người rất ít khi quan tâm mấy chuyện ngoài lề. Ngày trước Vy và Khánh yêu nhau cô cũng không để ý, Vy chia tay Khánh lấy Sếp Thuận cô cũng không hay, hoặc nếu có nghe qua thì cũng để ngoài tai. Thế nên cô chỉ có ấn tượng về Khánh vì giống người yêu mình mà thôi.
Khánh thì không thể không nhớ đến người chị đã đón tiếp mình trong ngày đầu nhận công việc. Cũng bởi lẽ vì chị quá xinh đẹp động lòng và danh xưng hoa hậu công sở. Ký ức ùa về khi ngày ấy anh đã nhìn vào mông chị rồi đoán xem chị mặc quần lót gì, Khánh tự nhiên cười bất chợt.
– Sao cười vậy, mặt chị dính gì hay sao.
– Dính rất nhiều sự xinh đẹp, hì hì. Em đùa đấy, em cười vì sự trùng hợp, đây là chiếc bàn em thường ngồi nó ít gây chú ý và chưa bao giờ em thấy có ai khác ngồi đây cả.
Một câu khen ngợi nhẹ nhàng và hài hước cùng một lý do tình cờ khá dễ thương, Mai rất thiện cảm đáp lời.
– Hi, chị vẫn ngồi đây vào mỗi buổi trưa hoặc buổi sáng ngày cuối tuần.
Một nụ cười nhẹ khiến Khánh hơi thất thần, anh đưa đồng hồ lên xem.
– Bây giờ đã là 3h chiều, đây chính là khung thời gian lý tưởng của em đấy.
– Ừ đúng rồi nhỉ, chị đang ngồi chờ đến giờ đi liên hoan.
– Vậy em ngồi chung nhé.
– Ừ, tất nhiên rồi em ngồi xuống đi, lâu rồi không gặp nhưng Khánh không thay đổi nhiều lắm nhỉ. Chỉ là ăn mặc chỉn chu lịch thiệp hơn nhiều.
Khánh dạo này đang phụ trách liên hệ với một ngân hàng ở gần đây, công việc và thời tiết cuối năm khiến anh thường xuyên diện vest và xách cặp da. Nhìn anh lúc này chững chạc và bảnh bao hơn trước nhiều.
– Cảm ơn lời khen của chị ạ, chị Mai cũng ngày càng xinh đẹp rạng ngời, ở bất cứ chỗ nào chị vẫn luôn nổi bật nhất.
Lại là một lời khen mà Mai vẫn bay nhận được, chỉ là cái cách anh ta nói ra rất tự nhiên và chứa nhiều sự thưởng thức. Khác với những gã đàn ông khác là nịnh nọt và đôi khi hơi có chút cợt nhả bên trong, cậu ta khiến Mai có thiện cảm và một lần nữa nở nụ cười.
Khánh gọi đồ uống rồi ngồi xuống đối diện với Mai. Đây là lần hiếm hoi anh ngắm cô trong khoảng cách gần như vậy. Mai đẹp thật, vẻ đẹp khiến người khác phải suýt xoa và không thể ngừng liếc nhìn. Hôm nay nàng có hơi khác khi có đánh chút má hồng và cánh mi đã được chuốt mascara cẩn thận. Nhưng dù vẻ đẹp vẫn rạng ngời chói sáng nhưng Khánh vẫ nhìn thấy trong mắt cô có vương đôi chút u buồn. Tự nhiên Khánh thấy mình bị lôi cuốn kinh khủng, anh nóng lòng muốn tìm hiểu người đàn bà này và nếu nỗi buồn kia là thật anh rất mong được chia sẻ.
– Lâu lắm rồi chị nhỉ, mà đây hình như là lần đầu tiên hai chị em mình ngồi với nhau thôi thì phải.
– Ừ, đúng là như vậy, thế lâu nay Khánh có khỏe không. Công việc bên ấy thuận lợi cho em chứ.
– Em nghỉ việc tập đoàn rồi mà chị, em giờ làm gì ngoài thôi ạ, may mắn là gặp được nhiều người bạn có chuyên môn cao rồi cùng hợp tác. Hiện tại bọn em vẫn có việc đều chị ạ. Còn chị Mai thì sao ạ, công việc của chị vẫn tốt chứ, anh giảng viên của chị thế nào rồi, bao giờ anh chị mới cưới đây.
Nghe nhắc đến chuyện tình cảm của mình Mai hơi chùng một nhịp. Ngày đấy hầu như ai trong chi nhánh cũng ít nhiều biết về mối tình của chị. Không phải vì Mai thích khoe khoang mà vì chỉ có công khai như vậy cô mới đuổi bớt đi được bầy ong hay lảng vảng. Khánh cũng vì vậy mới biết về Khanh, nhưng giờ cậu nhắc đến anh có chút khiến cô chạnh lòng. Mai không trả lời mà lại hơi cúi mặt, một người thông minh như Khánh ít nhiều cũng đoán được một phần câu chuyện. Anh khẽ cười rồi nói lảng sang chuyện khác.
– Em vừa nghe chị nói đến liên hoan, có chuyện gì mà tổ chức tiệc mừng vậy ạ, mà bên này đâu có chi nhánh của tập đoàn đâu nhỉ.
– Trước chưa có nhưng giờ mới có, thế nên mới có bữa tiệc gặp mặt buổi chiều nay.
Rồi Mai nói rõ hơn cho Khánh nghe về buổi liên hoan và hoàn cảnh của chi nhánh mới bên này. Nghe những người khác không sao nhưng khi Mai nhắc đến Tuấn làm anh hơi nhíu mày. Anh không lạ gì một kẻ như Tuấn, người ta nói rồi “chó không bỏ được thói ăn phân”. Hắn ta đã một lần muốn hại Vy bằng thuốc thì chắc chắn sẽ còn có những người sau. Khánh ái ngại nhìn Mai, anh không muốn người tiếp theo lại là chị. Nhưng dùng lời gì để nói cho chị hiểu vì những gì Khánh biết hắn ta làm cũng chỉ là nghi ngờ mà thôi.
– Lại là bạn Tuấn này sao, trước đây bạn này cũng thích Thanh Vy thì phải, có điều cách theo đuổi của anh ta không được cô ấy hoan nghênh lắm. Vì vậy có lần đi karaoke cùng nhau Vy đã gọi em đến đón về.
Khánh chỉ biết nói gần nói xa như vậy mong chị có thể hiểu mà đề phòng, nhưng trong khi nhắc nhở chị anh lại vô tình nhắc đến Vy thế nên chị lại hỏi.
– Khánh biết cậu Tuấn đấy à, còn Thanh Vy thì cùng vào làm một đợt với em mà đúng không. Thế sao đám cưới không thấy em tham dự.
Khánh cũng hơi bất ngờ vì chị hỏi như thế, người ta nói chị lạnh nhạt cấm có sai, chuyện anh và Vy ai cũng bàn tán mà chị chẳng quan tâm. Anh cũng không muốn nói quá sâu về mối quan hệ đó nên chỉ cười rồi lảng truyện.
– Hồi đó em đi công tác xa chị ạ. Còn anh chàng Tuấn kia thì ấn tượng không được tốt cho lắm, thỉnh thoảng em cũng nghe thấy 1, 2 chị em than phiền.
– Ừ, đúng là cậu ta có nhiều khi hơi có chút quá đà, nhưng công việc mà, có những thủ tục bắt buộc phải theo. Cậu ta cũng chỉ là một người góp mặt trong bữa tiệc đó mà thôi, chị sẽ cố để tránh mặt.
Nghe Mai nói vậy Khánh cũng thấy yên tâm, hai người nói chuyện thêm một lúc nữa đến khi cuối giờ chiều thì cả hai cùng đứng lên rồi tạm biệt. Lúc gần ra đến ngoài của quán Khánh lấy hết can đảm chìa điện thoại sang cho chị.
– Chị Mai cho Khánh xin số điện thoại, dạo này em cũng đang làm ở gần đây, hôm nào rảnh chị em mình cùng đi cafe nói chuyện.
Trước một cậu trai bảnh bao và lịch sự như thế Mai không thể từ chối, cô cho anh số điện thoại của mình rồi mới tạm biệt. Khánh mở cửa chiếc Mercedes C200 màu trắng khiến Mai phải chú ý, cô không quá am hiểu về xe nhưng chắc chắn đó là một chiếc xe đắt tiền.
Cả hai đi về hướng khác biệt nhưng trong đầu đều lưu giữ ấn tượng về ngày hôm nay.
Mai đến khi buổi tiệc chuẩn bị diễn ra, công ty đã thuê nguyên một sảnh của nhà hàng này để tổ chức tiệc buffet. Bữa tiệc không trang hoàng quá lộng lẫy nhưng đủ thịnh soạn và cho mọi người có thể giao lưu cùng nhau thoải mái nhất.
Khi Mai đến tất nhiên cô lại trở thành tâm điểm chú ý. Ngay lúc cô còn bỡ ngỡ chọn chỗ định ngồi thì đã có một chị hồ hởi lại gần. Thì ra đây chính là chị giám đốc chi nhánh kỳ này. Chị cũng đi lên từ quản lý Nhân sự nên khi thấy Ngọc Mai xinh đẹp như vậy lại cùng ngạch với mình thì tỏ ra rất thân thiện.
Sau mấy lời phát biểu giới thiệu sơ qua các đại biểu và thành viên quan trọng trong công ty thì bữa tiệc chính thức bắt đầu. Và cũng kể từ lúc đó chị giám đốc cứ kéo Mai kè kè đi theo, chị cùng cô đi bắt tay rồi uống rượu với rất nhiều người quan trọng. Với sắc đẹp của mình Mai dễ dàng dành được thiện cảm của cả đàn ông lẫn đàn bà.
Mai uống rượu không quá tốt, nhưng đây không khác nào nhiệm vụ đầu tiên sếp giao cô không thể không nghe. Dù đã khéo léo từ chối được vài lần nhưng cô vẫn uống vào khoảng 2, 3 ly champagne đầy.
Đến khi thấy người hơi khó chịu cô đã phải trốn ra một góc để ngồi cho hơi rượu lắng xuống. Đúng lúc này Tuấn đi lại gần rồi đưa cho cô một chai nước mát. Mai nhận lấy theo phép lịch sự nhưng lại không mở ra để uống. Thấy vậy Tuấn chỉ cười rồi lấy cái cốc sạch trên bàn trước mặt của cô rồi lấy chai nước rót ra một nửa. Nửa còn lại trong chai hắn ngửa cổ tu một mạch gần hết.
– Chị Mai uống nước mát đi cho tỉnh, Tuấn hôm nay cũng uống hơi nhiều, nhưng tu một hơi nước mát vào thấy tỉnh hẳn người ra.
Thấy vậy Mai cũng không còn nghi ngại, cô đưa cốc nước lên môi nhấp nhẹ rồi cảm ơn hắn.
– Cảm ơn Tuấn nhé, tôi tỉnh táo hơn nhiều rồi.
Tuấn dõi theo Ngọc Mai suốt cả buổi tiệc ngày hôm nay, nhưng cô luôn kè kè cùng giám đốc. Mà cái vòng tròn quan hệ của chị lại không có cửa cho hắn chen vào. Rồi khi cô đến ngồi chỗ này hắn liền lân la mò đến để gây ấn tượng.
– Chị Mai cứ khách sáo làm gì, bọn mình mai này còn là đồng nghiệp, cùng công tác ở một chi nhánh, nếu giúp được gì cho chị em luôn sẵn sàng.
– Tôi cảm ơn, nếu có gì cần giúp đỡ tôi sẽ nói.
– Tuấn không phải người khéo ăn khéo nói nhưng em sống rất nhiệt tình, ai cần gì tôi đều thật lòng giúp đỡ, chị cũng đừng ngại gì nha.
Vừa nói hắn vừa liếc ngang liếc dọc trên cơ thể chị, rất may Mai ăn mặc cực kỳ kín đáo nên không có gì hớ hênh.
Ngồi thêm vài phút, uống thêm ít nước thì Mai lại phải quay lại bữa tiệc. Tuấn ngồi lại một mình, mắt hắn dán chặt lên bờ mông căng tròn đang lúc lắc của cô. Hắn bóp đầu rồi cười nham hiểm, không biết hắn đang nghĩ gì nhưng rõ ràng là không phải điều gì tốt.
Cũng may bữa tiệc không còn thêm quá lâu để cô phải uống tiếp. Chị giám đốc cũng thuộc dạng chiều nhân viên, chị gọi tất cả mọi người lại rồi kéo cả đoàn đến quán karaoke để tiếp tục tăng 2.
Tất nhiên Mai lại là người được chị kéo đến ngồi bên cạnh chị. Hết rượu rồi, giờ thì là bia. Mai cứ vậy bị chuốc thêm cho 1, 2 cốc tướng, cô bắt đầu thấy có chút biêng biêng. Đến lúc này chị giám đốc nhìn đồng hồ rồi đứng dậy nâng ly chào cả phòng, thấy chị sắp về Mai cũng uống với chị nửa ly để tạm biệt. Tưởng rằng chị về cô sẽ thoát ai ngờ lúc này chị nói oang oang vào micro.
– Bây giờ chị về còn xem lũ trẻ con ngủ nghỉ, các anh chị em ai có gia đình con cái thì được phép ra về. Còn ai có điều kiện chơi tiếp hoặc chưa có gia đình thì ở lại đến khuya mới được về. Ngọc Mai sẽ thay chị tiếp quản chỗ này để đảm bảo anh chị em chơi vui vẻ, mọi thanh toán em ứng trước rồi cầm hóa đơn về công ty. Nào vui lên nhé.
Ở dưới hú hét, vỗ tay ầm ầm còn Mai mặt méo xệch. Cô vừa uống thêm nửa ly bia đã nghĩ sẽ phải bắt taxi đi về vì say rượu, ai ngờ giờ phải ở lại cô biết phải làm sao.
Người nhận ra khó xử của Mai đầu tiên là Tuấn, nhìn bộ dạng lơ mơ với gương mặt đỏ bừng của Mai hắn ta khẳng định nàng đã bắt đầu choáng váng vì cồn. Không bỏ qua cơ hội tốt hắn mon men cố gắng đến gần Mai nhất có thể.
Mai tuy bắt đầu có dấu hiệu liêng biêng nhưng cô đủ tỉnh táo để biết giữ mình. Đặc biệt là với Tuấn, thấy hắn đến gần là cô lảng tránh tìm đến khu vực của những chị em khác mà ngồi cùng.
Thế nhưng những chị em khác hầu hết đều có đối tượng để hợp thành một nhóm, hoặc đang vui vẻ tình tứ với một anh chàng nào đó. Một lúc sau Mai đang đứng chơ vơ thì Tuấn sán lại gần, Mai lúc này cực kỳ khó chịu nhưng cô nhìn quanh không thấy ai đáng tin để có thể cậy nhờ. Bỗng trong đầu cô một hình bóng chớp nhoáng xuất hiện, cô lấy điện thoại của mình ra để bấm, sau đó chỉ còn biết đứng chờ.
…
Còn tiếp…
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Hành trình nữ thần hóa điếm |
Tác giả | Lituchi |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Đụ cave, Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh |
Tình trạng | Update Phần 40 |
Ngày cập nhật | 03/04/2025 11:24 (GMT+7) |