Chương 01
“Điền Tây, làm trận bóng đê!”
Điền Tây vừa đi tới dưới chân cầu thang nhà mình thì đụng ngay Lộ Tinh, thằng nhóc hàng
xóm kém Điền Tây một lớp. Hắn cầm quả bóng rổ trên tay, cười hớn hở nhìn Điền Tây. Lúc
này là 4 giờ chiều, vì vừa đi quậy phá với đám bạn cả buổi nên Điền Tây mệt bã người. Nhìn
cái mặt cười của hắn, Điền Tây chẳng còn chút tinh thần nào, vẫy vẫy tay nói: “Đi bộ còn
thấy khó, để lần sau đi.”
“Vậy thôi, em đi trước đây.” Lộ Tinh cũng không lôi thôi.
“Bye bye.”
Lộ Tinh cao 1m85, thể chất cực tốt, từ nhỏ đã là chủ lực của đội bóng trường. Cũng nhờ gã
hàng xóm này hay dắt Điền Tây đi chơi bóng mà kỹ thuật của Điền Tây cũng không tệ. Thân
hình Điền Tây cũng thuộc hàng khá khẩm, cao 1m75, nặng 66 kg, cơ bắp săn chắc. Đương
nhiên, nếu đấu 1 chọi 1 với gã to khoẻ và sức trâu như Lộ Tinh thì Điền Tây chỉ có nước bị
ăn hành.
Nhà Điền Tây ở tầng 4, bố mẹ đều là tầng lớp làm công ăn lương bình thường, điều kiện gia
đình thuộc dạng khá giả. Bố Điền Hải Đại năm nay hơn 40, làm việc tại một công ty ngoại
thương, lương bổng hậu hĩnh nhưng thường xuyên phải đi công tác. Mẹ của Điền Tây, Kỷ
Dung, là giáo viên dạy toán tại một trường tư thục. Nói đến ngôi trường này, đó cũng chính là
nơi Điền Tây đang theo học cao trung. Điền Tây năm nay 16 tuổi, vừa học xong lớp mười.
Vốn tưởng sẽ có một kỳ nghỉ hè dài thênh thang, ai ngờ trường lại thông báo phải học bù một
tháng! Bình thường chỉ có lớp 11 lên 12 mới phải học bù, điều này khiến tâm lý đám học sinh
bọn Điền Tây cực kỳ ức chế. Đã vậy trường còn theo chế độ nội trú, quản lý nghiêm ngặt,
ngoài vài ngày nghỉ hàng tháng thì không được tự ý ra khỏi cổng trường. Điều này nghĩa là
Điền Tây phải lên trường sớm hơn một tháng, sau đó bị giam lỏng cho tới tận Tết âm lịch.
Nghĩ đến vẻ mặt hả hê của bà chị Điền Kỳ khi đã lên đại học, thoát khỏi cảnh khổ ải, Điền
Tây lại thấy bực bội vô cùng.
Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày tập trung, dù không muốn nhưng Điền Tây vẫn phải đi. Ai
bảo cái nghiệp của Điền Tây là học sinh cơ chứ? Huống chi trường đó còn có mẹ của mình
làm giáo viên. Phải nói rõ là năm ngoái Kỷ Dung dạy lớp 11, nên không có chuyện hai mẹ
con ngồi chung một phòng học.
Vừa thầm rủa xả gia phả nhà lão hiệu trưởng, Điền Tây vừa leo nhanh lên tầng 3 thì nghe
thấy tiếng một mụ đàn bà rống lên chua ngoét.
“Làm sao mà tính như thế được! Tức chết tôi mất!”
Có chuyện gì vậy? Điền Tây thấy chị gái Điền Kỳ đang đứng ở cửa. Từ góc độ này nhìn lên,
dưới chiếc váy ngắn của chị là cặp đùi trắng nõn thon dài và cặp mông săn chắc cực kỳ hút
mắt, dường như chỉ cần vạch nhẹ là thấy được mu lồn ẩn hiện. Nhưng nhìn sắc mặt Điền Kỳ
có vẻ không ổn, Điền Tây hỏi: “Chị, có chuyện gì thế?”
Điền Kỳ thấy Điền Tây về thì nói: “Bên trong có mụ điên.”
Nhìn thẳng mặt chị, Điền Tây mới thấy chị đang đùng đùng nổi giận. Điền Tây càng thắc
mắc hơn, nhìn vào trong nhà hỏi: “Rốt cuộc là sao?”
“Chị với mẹ trưa nay ra ngoài quên khóa vòi nước phòng bếp, nước thấm xuống nhà dưới
rồi.”
Lúc này, trong nhà truyền đến giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết của Kỷ Dung: “Đền
bao nhiêu tôi cũng đền được, chúng ta cứ bình tĩnh mà nói chuyện.”
Một gã đàn ông trung niên lên tiếng: “Đúng đúng, cứ từ từ nói.”
“Đúng cái con mẹ nhà ông ấy! Có phải ông thấy gái đẹp nên mềm lòng rồi không?”
“Làm gì có chuyện đó…” Giọng gã đàn ông nhỏ rí, ra vẻ sợ vợ.
Nghe đến đây, Điền Tây có thể hình dung được cảnh tượng của mẹ mình bên trong, chắc
chắn là khó coi lắm. Kỷ Dung vốn là người văn tĩnh, khí chất điềm đạm toát ra từ trong cốt
cách luôn gây ấn tượng sâu sắc với người đối diện. Với nhiều năm làm công tác giảng dạy,
nàng luôn giữ được sự bình thản, nhưng đối mặt với mụ đàn bà chanh chua đanh đá này, Kỷ
Dung sao có thể là đối thủ.
“Bà Đổng, phiền bà nói lý chút được không?” Giọng Kỷ Dung có chút dồn dập, hẳn là cũng
đang giận lắm. Bầu vú đầy đặn của nàng phập phồng liên tục sau lớp áo.
“Nói lý? Được thôi, bồi thường cho tôi 3000 tệ, chuyện gì cũng dễ nói hết!”
“Bà… sao có thể đòi nhiều như vậy.”
“3000 là còn rẻ cho bà đấy.”
Điền Tây không nhịn nổi nữa, lao ngay vào trong. Mẹ nó, Kỷ Dung mặt đỏ bừng, hơi thở hổn
hển làm bầu vú lay động, rõ ràng là bị chọc tức không nhẹ. Đứng trước mặt nàng là một mụ
béo, mặt đầy phấn son, trông già chát. Bên cạnh mụ là gã đàn ông trung niên lúc nãy. Điền
Tây có ấn tượng với nhà này, dù không giao du nhưng là hàng xóm tầng trên tầng dưới nên
cũng biết sơ qua. Gã chồng bình thường vốn khúm núm, giờ chẳng dám hé răng. Nghe vợ đòi
3000 tệ, gã trừng mắt nhìn mụ rồi lại nhìn Kỷ Dung, muốn nói gì đó mà không dám.
“Mẹ.” Điền Tây bước đến cạnh mẹ của mình, “Tùy bọn họ muốn làm gì thì làm, cùng lắm thì
báo cảnh sát, xem phải đền bao nhiêu tiền.”
“Con nít như con biết gì mà nói.” Kỷ Dung đưa ánh mắt trách cứ nhìn Điền Tây.
“Hắc! Cái thằng ranh con này!” Giọng mụ béo rít lên chói tai.
Điền Tây định quát lại thì Kỷ Dung đặt một tay lên vai Điền Tây. Nàng vốn xem Điền Tây
như đứa trẻ mà dạy bảo, điều này làm Điền Tây hơi khó chịu nhưng không thể làm khác
được. Điền Tây nhìn lên trần nhà bếp, vết nước loang lổ khiến trần nhà biến dạng, từng dòng
nước chảy dọc theo vách tường trong phòng. Quả thật là nghiêm trọng, nhưng nhà bọn họ rất
đơn sơ, lại là nhà cũ nhiều năm. Muốn đền bù thì chỉ cần sơn lại một lần, đòi 3000 tệ rõ ràng
là tống tiền.
Kỷ Dung nói: “Điều kiện này tôi không chấp nhận. Tôi có thể bỏ tiền thuê thợ đến sơn lại
tường cho bà.”
“Ai biết được bà có ăn bớt nguyên vật liệu không, tôi muốn tiền mặt! Tiền mặt!” Mụ béo
chống nạnh, mặt hầm hầm làm Điền Tây chỉ muốn đấm cho mụ một trận.
“Đền tiền cũng được. 1000 tệ thấy thế nào?” Kỷ Dung cố giữ giọng bình thản.
“1000? Hừ!” Mụ béo quay mặt đi chỗ khác, “Không nói nhiều! Không có 3000 thì mẹ con bà
đừng hòng ra khỏi cái cửa này.”
Điền Tây giận quá hóa cười: “Tôi thật không ngờ mụ béo bà lại có bản lĩnh lớn như thế đấy.”
“Thằng ranh, mày mắng ai?” Mụ béo trợn tròn mắt, mặt hung tợn.
“Ai béo thì tôi mắng người đó.” Điền Tây cũng trừng mắt lại không chút yếu thế.
Mụ béo tức điên lên nhưng không làm gì được Điền Tây. Hóa ra mụ cũng chỉ là loại bắt nạt
kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Điền Tây định mỉa mai thêm vài câu thì Kỷ Dung kéo tay Điền Tây lại,
ra hiệu lắc đầu. Nhìn khuôn mặt thanh tú của mẹ mình, Điền Tây thở dài thầm nghĩ, tính cách
này của mẹ bảo sao không chịu thiệt.
“1500 thì sao?” Kỷ Dung thử ra giá.
Mụ béo thấy Kỷ Dung dễ bắt nạt nên làm tới, chẳng thèm nhìn lấy nàng một cái.
“2000 đi.” Kỷ Dung tiếp tục nhượng bộ. Điền Tây sốt ruột định can ngăn nhưng nàng nắm
chặt tay Điền Tây như sợ Điền Tây sẽ lao vào bóp cổ mụ béo vậy.
Mụ béo thấy xuôi tai, nói: “Thấy bà cũng chẳng dễ dàng gì, thôi thì 2500, không thiếu một
xu.”
Kỷ Dung im lặng do dự, Điền Tây sợ nàng đồng ý nên nói: “Mẹ, gọi điện cho bố đi.”
Nàng nhìn Điền Tây một cái: “Đúng rồi, suýt nữa quên mất bố con.” Nói rồi nàng lấy điện
thoại trong túi xách ra.
Gã chồng lúc này mới dám mở miệng: “Tôi thấy chuyện này…”
“Ông thấy cái cục cứt!” Chưa nói hết câu đã bị mụ béo ngắt lời, “Tôi còn chưa tính sổ với
ông đâu!”
Điền Tây bắt đầu thấy tội nghiệp cho gã đàn ông đó.
Đúng lúc Kỷ Dung chuẩn bị gọi điện thì ngoài cửa có tiếng bước chân, tiếng Điền Kỳ vang
lên: “Chú Trương, chú vào xem giúp nhà cháu với.”
Người vào là chú Trương, tổ trưởng dân phố ở đối diện nhà Điền Tây. Có chú ấy đến thì mọi
chuyện dễ giải quyết hơn rồi.
“Có chuyện gì thế này?”
Kỷ Dung không gọi điện cho bố nữa, chào một tiếng: “Chủ nhiệm Trương.”
Chú Trương với khuôn mặt chữ điền uy nghiêm khiến mụ béo không dám quậy nữa. Sau khi
nghe Kỷ Dung kể lại ngọn ngành, chú Trương trách móc nàng nhẹ nhàng vài câu rồi mới nói:
“Mọi người là hàng xóm láng giềng, có chuyện gì thì từ từ thương lượng. Bác Đổng à! Nể
mặt tôi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện tử tế, đừng để sứt mẻ tình cảm.”
Vì mụ béo gào thét quá to nên hàng xóm kéo đến xem đông nghẹt, mụ cũng sợ ảnh hưởng
đến cuộc sống sau này nên mới miễn cưỡng gật đầu. Sau đó chú Trương bảo hai bên ngồi lại
đàm phán, Kỷ Dung lấy lý do trẻ con không nên xen vào để đuổi Điền Tây về nhà.
Điền Tây vốn nghe lời mẹ mình nên dù bực bội vẫn đi theo chị mình là Điền Kỳ về nhà.
Mọi chuyện xong xuôi thì đã hơn 6 giờ tối. Vì bố Điền Hải Đại cũng đã về và tham gia đàm
phán nên không ai nấu cơm. Điền Tây lên phòng lướt web, còn Điền Kỳ thì nằm ngoài phòng
khách xem tivi. Chị gái Điền Tây đúng kiểu tiểu thư, ngoài việc làm đẹp thì chẳng động tay
vào việc gì.
Khi Điền Hải Đại và Kỷ Dung về nhà, mặt ai nấy đều mệt mỏi. Điền Tây hỏi ngay: “Sao rồi
bố? Đền bao nhiêu?”
Điền Hải Đại gật đầu: “Đền 1500.”
“Nhiều thế!” Điền Tây thất vọng, hằn học nói, “Với cái loại mụ điên đó, một xu cũng không
nên đưa.”
Kỷ Dung lên tiếng: “Sao con lại nói thế. Lần này dù sao cũng là nhà mình sai trước. Hơn nữa,
dù họ không biết lý lẽ thì con cũng không được học theo. Mẹ dạy con thế nào con quên rồi
sao?”
“Được rồi, được rồi!” Lại bắt đầu thuyết giáo, Điền Tây uể oải: “Con biết lỗi rồi được chưa?”
Điền Kỳ đứng bên cạnh bênh vực: “Mẹ, chẳng phải em ấy cũng vì muốn giúp mẹ sao.”
“Các con thật là…” Kỷ Dung thở dài, “Tóm lại mẹ hy vọng các con phải làm người ngay
thẳng.”
“Vâng…” Điền Tây đáp lệ.
“Thôi được rồi!” Điền Hải Đại cười giảng hòa, “Các con đói rồi, mau đi nấu cơm thôi.”
Điền Tây nhìn bố đầy cảm kích, ông ta cũng nháy mắt cười lại với Điền Tây rồi kéo Kỷ Dung
vào bếp.
Một lúc sau, bữa tối thịnh soạn được dọn ra. Trong bữa ăn,Điền Hải Đại thông báo sẽ đi Thái
Lan công tác một tháng. Điền Kỳ nghe xong thì hớn hở hẳn lên, hết dặn bố chụp ảnh lại đòi
mua quà cáp, đồ trang sức. Điền Tây thì không ham hố gì, chỉ ước gì bố dắt Điền Tây sang
Thái Lan luôn để khỏi phải đi học bù!
Kỷ Dung vẫn như mọi khi, dặn dò chồng đủ thứ việc nhà, còn định lên mạng tra cứu xem cần
chuẩn bị thêm gì. Dù đây không phải lần đầu chồng nàng xuất ngoại, nhưng thói quen cẩn
thận của Kỷ Dung chưa bao giờ thay đổi. Điền Hải Đại mỉm cười hạnh phúc, mọi bực bội lúc
chiều dường như tan biến hết.
Buổi tối, dì nhỏ Kỷ Tuệ gọi điện đến, Kỷ Dung nghe máy. Hai người buôn chuyện gần 2
tiếng đồng hồ. Điền Tây có thói quen ngủ sớm, tầm 11 giờ đã lên giường. Khi đi vệ sinh
ngang qua, Điền Tây thấy mẹ mình vẫn đang nghe điện thoại, mắt nàng hoen lệ, thỉnh thoảng
còn sụt sịt. Kỷ Dung đang rất chăm chú nghe dì nói nên không chú ý đến Điền Tây. Dù rất tò
mò nhưng Điền Tây không dám vào hỏi. Chẳng lẽ mẹ mình đang kể khổ với dì?
Nằm trên giường, hình ảnh khuôn mặt đỏ hoe của Kỷ Dung cứ ám ảnh Điền Tây. Từ nhỏ tới
lớn, Điền Tây chỉ thấy mẹ khóc hai lần. Lần đầu là năm lớp 6, khi Điền Tây trốn học đi chơi
game và bị giáo viên phê bình gay gắt, Điền Tây đã mất kiểm soát mà ném cuốn sách vào
mặt thầy giáo. Chuyện cực kỳ nghiêm trọng, hiệu trưởng định đuổi học Điền Tây. Tối đó về
nhà, Kỷ Dung đã khóc nhưng không đánh Điền Tây, nàng chỉ nói về những học sinh lầm lỡ
mà nàng từng dạy và nỗi thất vọng dành cho Điền Tây.
Lần đó, Điền Tây đã thay đổi, trở thành học sinh giỏi và thi đỗ vào trường trọng điểm. Điền
Tây hiểu rằng, thứ thay đổi mình không phải là những đạo lý mẹ nói, mà là những giọt nước
mắt lăn trên đôi gò má xinh đẹp của nàng.
Lần thứ hai thấy nàng khóc là khi bà ngoại qua đời.
Trong mắt Điền Tây, Kỷ Dung là một người phụ nữ hoàn mỹ. Nhan sắc tú lệ, cao 1m70, dáng
người yểu điệu với thân hình vô cùng gợi cảm, cộng thêm khí chất điềm đạm, nàng chính là
nữ thần trong lòng Điền Tây.
Sáng hôm sau, lúc ăn điểm tâm, Kỷ Dung thần bí nói: “Mấy ngày nữa nhà mình sẽ có khách
đấy.”
“Ai vậy mẹ?” Điền Tây hỏi.
“Con còn nhớ lúc nhỏ con hay bị ai bắt nạt không?” Nàng cười.
“Con bắt nạt người ta thì có, ai dám bắt nạt con?” Điền Tây ra vẻ tinh tướng.
Điền Kỳ cười khẩy: “Ngày xưa thằng Tây bị đầy đứa bắt nạt, biết ai vào với ai.”
“Đã bảo đừng gọi em là 'Tiểu Tây' mà, nghe như đàn bà ấy.” Điền Tây kháng nghị.
“Điền Tây à,” Kỷ Dung nói, “Người ta vẫn nhớ con đấy.”
“Rốt cuộc là ai ạ?”
“Con trai của dì nhỏ các con.”
“Dì nhỏ ạ?” Điền Kỳ hỏi, “Dì ấy ở phương Bắc mà, dì có về không mẹ?”
Sắc mặt Kỷ Dung hơi trầm xuống: “Dì con lần này không về. Dì ấy gửi con trai cho mẹ, hy
vọng mẹ dạy bảo em nó. Thằng bé năm nay lên lớp 12 rồi nhưng học lực không tốt, dì muốn
nó theo mẹ học tập một năm để năm sau thi đại học cho tốt.”
“Học một năm mà đòi đỗ đại học xịn á?” Điền Tây nghi ngờ.
Ngay lập tức, Điền Tây bị mẹ của mình cốc cho một cái vào đầu: “Cái thằng này, không nói
được câu nào tử tế à.”
Điền Kỳ đứng bên cạnh cười khoái trá, hỏi: “Em ấy tên gì hả mẹ?”
“Tên là Tần Thụ.”
“Tần Thụ…” Điền Tây lẩm bẩm, rồi hỏi: “Lâu rồi không gặp dì, dì dạo này sao rồi mẹ?”
"Cuộc sống của dì con mấy năm nay không tốt lắm.” Kỷ Dung thở dài, “Nên mẹ cũng muốn
giúp dì một tay.”
Hóa ra trận khóc đêm qua là vì dì nhỏ. Chắc dì phải khổ sở lắm thì mẹ mới khóc như vậy.
“Dì làm sao ạ?” Điền Kỳ hỏi.
“Trẻ con đừng hóng chuyện người lớn. Tóm lại mấy ngày nữa Tần Thụ đến, hai đứa phải đối
xử tốt với em nó.”
“Mẹ yên tâm, con không bắt nạt nó đâu.”
“Xì.” Điền Kỳ bĩu môi khinh bỉ.
Kỷ Dung vui vẻ trở lại: “Thế thì tốt.”
“Mẹ, thế Tần Thụ đến đây cũng học trường mình ạ?”
“Tất nhiên rồi.” Kỷ Dung đổi sang vẻ mặt nghiêm nghị, “Lần này Tần Thụ đến, hai đứa phải
làm gương cho em. Dì con gửi gắm hết hy vọng vào nó đấy. Nhất là Điền Tây, sau này hai
đứa học cùng trường, con phải dẹp ngay cái thói cà lơ phất phơ đi, nghe rõ chưa?”
Điền Tây chỉ muốn đập đầu vào đậu hũ cho xong: “Mẹ, chuyện gì mẹ cũng lôi con vào nói
xấu được.”
“Con có nghe không hả? Không chỉ làm gương cho biểu ca, mà còn là tự rèn luyện bản thân
mình đấy, biết chưa?”
“Biết rồi, biết rồi ạ…” Điền Tây cúi đầu và cơm lia lịa, nói thêm câu nữa chắc nó không sống
nổi với mẹ của mình mất.
…còn tiếp….
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Cô giáo, mẹ xinh đẹp của Tiểu Tây |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 20/02/2026 22:59 (GMT+7) |