Nàng không biết mười tám La Hán cũng vô cùng hoảng sợ, phi bạt bằng đồng trong tay phiên tăng đen mập cầm đầu kia in hai dấu bàn tay hết sức rõ ràng, có thể nhìn rõ vân tay. Càng thêm đáng sợ là, cơ hồ phải dùng đến công lực mười tám người liên thủ mới có thể chống lại Bạch Liên giáo chủ.
“Công lực của một mình nàng ước chừng tương đương với mười hai mười ba người chúng ta, nếu như sức chiến đấu của ta là tám ngàn, vậy nàng có ít nhất mười vạn.” Phiên tăng đen mập lặng lẽ xoa hai tay tê dại, cảm thấy võ công Bạch Liên giáo chủ và Uy Đức Pháp Vương gần như thần kỳ trên Tuyết Vực cao nguyên, cơ hồ là ngang ngửa.
– Tiếp tục!
Bạch Liên giáo chủ không dùng tới nội lực hùng hậu nữa, thân ảnh tung bay bốn phía chập chờn như hồ điệp xuyên hoa, song chưởng trắng muốt đánh ra bóng chưởng rợp trời, đấu với mười tám hộ pháp La Hán kịch liệt.
Không hổ là hộ pháp La Hán Trát Luận Kim Đỉnh tự Mật tông, mười tám tên phiên tăng này mỗi tên cũng đạt tới cảnh giới nhất lưu hảo thủ trên giang hồ, không chênh lệch mấy so với năm tên cao thủ đại nội ngày trước bị Bạch Liên giáo chủ giết chết ở Thạch Phật khẩu. Nhưng bọn họ đã luyện qua Đa Cát Quần Bội liên thủ ngăn địch, lại lấy binh khí ngoại môn phi bạt, ngũ bảo luân, Kim Cương tỏa… tạo thành trận thế đặc thù, không ngờ rằng chỉ có thể đánh ngang tay với Bạch Liên giáo chủ vốn được xưng thiên hạ vô địch.
Chỉ thấy mười tám tên phiên tăng áo đỏ lui tới qua lại, làm dấy lên sóng đỏ rợp trời. Còn Bạch Liên giáo chủ giống như một đóa hoa sen trắng toát ra ánh sáng chói chang, mỗi chiêu mỗi thức rẽ cơn sóng đỏ.
Tần Lâm ngẩng đầu lên, thấy vậy vô cùng vui vẻ:
– Ôi chao, Mật tông cùng Bạch Liên giáo đánh nhau, ha ha, đánh thật hay, đánh cho lưỡng bại câu thương càng hay hơn nữa, ha ha ha…
– Này, tiểu oan gia, ngươi còn muốn đè chúng ta bao lâu nữa?
Đây là thanh âm vừa dịu dàng vừa mê hồn của Kim Anh Cơ:
– Nô gia không ngại, nhưng có người…
Từ Tân Di lập tức kêu lên:
– Tần Lâm, đừng cho là thiếp không biết chàng muốn làm gì!
Ối, thì ra Tần trưởng quan ôm hai vị mỹ nhân lăn lông lốc, vào lúc này còn đè hai nàng bên dưới người mình. Nhuyễn ngọc ôn hương dán vào nhau thật chặt, dường như tay của tên này còn đặt ở một vài địa phương không nên chạm vào…
– Ha ha, thật là xấu hổ…
Tần Lâm cười ha hả không có chút xấu hổ nào, bò dậy từ dưới đất. Nhìn Bạch Liên giáo chủ đánh nhau với người của Trát Luận Kim Đỉnh tự, hắn gãi gãi đầu… đây… chẳng lẽ là hiểu lầm sao?
Sắc mặt của Từ Tân Di đã sớm trở nên đỏ bừng, biết Tần Lâm là vì bảo vệ mình cùng Kim Anh Cơ, chỉ có thể bĩu môi thật dài mà không nói được gì.
Kim Anh Cơ liền ném ánh mắt mê hồn cho Tần Lâm, làn thu ba dịu dàng tới cực điểm, lại dán sát vào tai hắn, hơi thở thơm như hoa lan:
– Tiểu oan gia, coi như ngươi có lương tâm, trong lúc nguy cấp còn biết bảo vệ nô gia dưới người, hì hì…
Tần Lâm cười hắc hắc, cũng không trả lời, nhìn chằm chằm Bạch Liên giáo chủ đại chiến với phiên tăng không chớp mắt.
Cao thủ bậc này so chiêu với nhau, lại có tới mười tám tên hộ pháp La Hán, bọn Quy Bản Vũ Phu, Thị Kiếm cơ hồ không xen tay vào được. Cho dù là cầm súng bắn cũng vô dụng, thân hình Bạch Liên giáo chủ nhanh như quỷ mị, không thể nào nhắm chính xác được.
– Tên chết bằm này…
Kim Anh Cơ khẽ điểm vào trán Tần Lâm một cái, giọng chua lét:
– Tiểu oan gia này thấy ai yêu nấy, lại nhìn trúng giáo chủ người ta rồi phải không? Hì hì, ánh mắt ngươi cũng không tệ, thân hình nàng thật đẹp, ngay cả nô gia cũng chết mê chết mệt đây!
Từ Tân Di trợn trừng mắt hạnh, bất chấp ghen tuông với Kim Anh Cơ, kinh ngạc nói:
– Không thể nào, họ Tần chớ ngốc, Bạch Liên yêu nữ muốn lấy mạng chàng đó!
Tần Lâm sờ mũi cười khổ, thấy mọi người đều nhìn chằm chằm Bạch Liên giáo chủ và mười tám La Hán đấu với nhau kịch liệt, không ai chú ý đến mình, bèn vỗ một cái vào mông tròn căng của Kim Anh Cơ:
– Nói hươu nói vượn, ta nhìn người nào là thích người đó sao? Hừ, nàng ta đeo mặt nạ như vậy, ai biết có phải là xấu xí như một lão yêu bà hay không? Bằng không vì sao bất cứ lúc nào nàng cũng mang mặt nạ, không dám lấy mặt thật gặp người, nhất định là một xú bát quái!
Bị Tần Lâm vỗ một cái vào chỗ nhạy cảm của nữ nhân, toàn thân Kim Anh Cơ khẽ run lên, chỉ cảm thấy chỗ bị vỗ nóng ran lên. Cho dù là nàng có dáng vẻ yêu mị nhưng dù sao vẫn còn là tấm thân xử nữ, nhất thời mặt đỏ tới mang tai, mắt híp lại như sợi tơ.
Cảnh này lọt vào mắt Tần Lâm lại khiến cho hắn có suy nghĩ khác, cười xấu xa hắc hắc. Lòng hắn thầm nhủ phải chăng là sau một đêm vui vẻ ở Thiên Hương các ngày trước, nàng ăn quen nhịn không quen, lâu như vậy không có gì, chẳng lẽ là lòng Xuân cuồn cuộn rồi sao, hắc hắc…
Không ngờ rằng lời nói này hơi lớn một chút, tuy rằng Bạch Liên giáo chủ kịch chiến cùng mười tám La Hán, nhưng thần công nàng đã đạt tới hóa cảnh, nhĩ lực tự nhiên không tầm thường, đã nghe hết không sót chữ nào.
Hừ, cái gì lão yêu bà, xú bát quái? Mặc dù Bạch Liên giáo chủ thân ở chức vị cao, nhưng dù sao cũng là một nữ tử thanh niên, nghe Tần Lâm nói mình như vậy càng hận hắn thấu xương.
Hoàng Đài Cát cũng nghe thấy lời này, mới đầu y thấy Từ Tân Di là thê tử Tần Lâm, Trương Tử Huyên, Kim Anh Cơ cũng mập mờ không rõ cùng Tần Lâm, chỉ cảm thấy lửa ghen trong lòng thiêu đốt, vào lúc này không nhịn được nói:
– Theo bản vương tử thấy, vị giáo chủ này nhất định là một đại mỹ nhân, hơn nữa còn đẹp hơn cả hồng nhan tri kỷ của Tần tướng quân.
Bạch Liên giáo chủ nghe vậy mừng thầm, tuy là cừu hận người Mông Cổ, nhưng dù sao lời này vẫn dễ nghe hơn.
Tần Lâm đảo mắt vài vòng, nhìn thấy bộ mặt của Hoàng Đài Cát lại tức tối, cố ý kinh ngạc nói:
– Ủa, chẳng lẽ Hoàng Đài Cát… Ha ha ha, ngươi nằm mơ đi?! Bạch Liên giáo chủ cũng không phải là Hán gian như Triệu Toàn.
Bạch Liên giáo chủ đang kịch đấu lại cảm thấy lời này không tệ, quay đầu nhìn Tần Lâm một cái, lòng nói Tần ma đầu cũng hiểu được lập trường của bản giáo chủ.
Hoàng Đài Cát hoành hành ngang ngược đã quen, không chịu nhường lời. Tần Lâm vừa đâm thọc một câu, y càng tỏ ra đắc ý lớn tiếng nói:
– Nương tử giáo chủ kia, trước kia Triệu Toàn của nàng đầu hàng phụ hãn ta, làm ra đại sự nghiệp. Chi bằng nàng cũng đi theo bản vương tử, chúng ta hợp thể song tu Hoan Hỷ thiền, Tái Ngoại vạn dặm mặc tình nàng tiêu dao, sao hả…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |