Trương Tử Huyên nhăn mũi một cái, hừ, huynh cho rằng tiểu muội cũng là hũ giấm như Từ Tân Di hay sao, đây là tới giúp huynh kia mà?!
– Quả thật là chó cắn Lữ Đồng Tân, không biết lòng người tốt!
Trương Tử Huyên bĩu môi.
Quả nhiên Kim Anh Cơ cùng Từ Tân Di nhất tề ngẩn người, bốn mắt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt cực nhanh. Có thiên kim tướng phủ ở chỗ này, hai nàng lập tức sinh ra cảm giác cùng chung cừu địch.
Kim Anh Cơ cười rực rỡ hơn bất cứ lúc nào:
– Hì hì, Trương tiểu thư nói gì vậy, thiếp thân và Từ phu nhân vừa gặp đã thân, trò chuyện với nhau thật vui, đâu có lời gì bất hòa chứ?
Vừa nói vừa đi, Kim Anh Cơ đi tới bên người Từ Tân Di, làm ra dáng vẻ thân thiết.
– Đúng vậy đúng vậy, chúng ta vừa gặp đã thân…
Từ Tân Di cũng rất phối hợp khoác lấy cánh tay Kim Anh Cơ, còn cười khúc khích lắc lắc vài cái.
Cái gì vừa gặp đã thân, gạt quỷ thì có… Hai vị này diễn kịch ở Thiên Hương các, hiểu nhau rất rõ ràng, duy chỉ có gạt Tần Lâm mà thôi.
Nhưng tóm lại là Tần trưởng quan biết hai vị này không hợp nhau, thấy bộ dáng hai nàng bây giờ lập tức cho rằng mình đang nằm mơ.
– Trời ơi, đau quá!
Tần Lâm dùng sức véo mạnh vào đùi, đau đến nhe răng toét miệng.
Trương Tử Huyên quét nhìn qua lại trên mặt Từ Tân Di và Kim Anh Cơ nửa tin nửa ngờ, ngón tay nhẹ nhàng day day huyệt Thái Dương, phong tình vạn chủng không bút nào tả xiết, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nhàn nhạt cười một tiếng:
– Có thật không? Hai vị giống như…
– Thật thật, chúng ta là hảo tỷ muội, chuyện của hai ta nàng cũng không cần nhúng tay vào…
Từ Tân Di nói một hơi, kế đó ôm tay Kim Anh Cơ lắc lắc vô cùng nhiệt tình.
Thật sự nhiệt tình như vậy sao… Ánh mắt hung hăng của nàng dường như đang nói với Kim Anh Cơ:
– Hồ ly tinh, bây giờ chẳng qua là lừa gạt Trương Tử Huyên mà thôi, nàng cũng đừng cho là thật.
Kim Anh Cơ che miệng mà cười, trong lòng cũng không tức giận, chỉ cảm thấy Từ Tân Di u mê hồ đồ như vậy cũng không khó đối phó, bèn nhìn Trương Tử Huyên nói:
– Đúng vậy, bản thân Trương tiểu thư rất bận rộn, chuyện của thiếp thân cũng không nhọc đến Trương tiểu thư, đa tạ đa tạ!
Lời này ẩn chứa móc câu, rõ ràng muốn nói bản thân Trương Tử Huyên vẫn chưa giải quyết được chuyện giữa nàng với Tần Lâm, đã ôm đồm dính vào chuyện của người khác, không khỏi quá nóng nảy.
Ba nữ nhân cùng diễn kịch, quả thật miệng lưỡi sắc bén vô cùng, cho dù là Tần trưởng quan chúng ta cực kỳ thông minh mưu trí, hiện tại cũng chỉ có thể ngây người ra tại chỗ như khúc gỗ, ngu ngơ ở đó.
Giỡn sao, lúc này không giả ngu còn đợi lúc nào, có thể co có thể duỗi mới là đại trượng phu.
Không thấy Tam Quốc Diễn Nghĩa Ngụy Thục Ngô, cuối cùng thiên hạ thuộc về họ Tư Mã hay sao? Da mặt dày, biết giả ngu giả dại chắc chắn sẽ có ích.
Đúng là như vậy, rốt cục Trương Tử Huyên gật đầu một cái:
– Xem ra Từ phu nhân cùng Kim trưởng quan tỷ muội tình thâm, Tần huynh, huynh cũng không nên cô phụ một phen ý tốt của người khác.
Lời nói này có vẻ chua chát, Tần Lâm đổ mồ hôi như suối, hướng về phía cỗ kiệu hương đằng chắp tay liên tiếp, Tử Huyên muội muội của ta ôi, muội hãy bớt tranh cãi một ít có được hay không, coi như huynh nợ ân tình của muội…
Trong lòng Kim Anh Cơ rõ như gương, nội dung bốn chữ “tỷ muội tình thâm” này vô cùng bao la bát ngát, ai mà không biết Từ Đại tiểu thư xuất giá thế nào…
Đổi lại là người khác đã sớm mặt đỏ tới mang tai, nhưng Ngũ Phong thuyền chủ là nhân vật nào, nàng chỉ hết sức dịu dàng vén áo thi lễ với Trương Tử Huyên:
– Đa tạ tiểu thư chúc lành.
Trương Tử Huyên cũng bị nàng làm cho không lời có thể nói, Kim Anh Cơ tự do tự tại, hành động phóng khoáng, ngược lại chính nàng…
– Hừ, Tần huynh, coi như lần này tiểu muội đuổi cá về khe, xua sẻ vào rừng giúp huynh!
Trương Tử Huyên nhẹ nhàng cắn cắn đôi môi, sóng mắt nhìn Tần Lâm lưu chuyển, trong lúc nhất thời ánh mắt long lanh rực rỡ.
Nàng miễn cưỡng nói lời từ biệt, buông màn kiệu xuống, cỗ kiệu hương đằng dần dần đi xa.
Từ Tân Di thủy chung cùng Kim Anh Cơ tay trong tay, vốn là Trương Tử Huyên rời đi, nàng đã có thể rút tay trở về, nhưng cảm thấy làm như vậy lại có hơi quá đáng. Vốn trời sinh nàng tính tình khoáng đạt hào sảng, anh phong nhuệ khí, loại chuyện như vậy lại có hơi không làm được.
– Đa tạ Từ tỷ tỷ…
Kim Anh Cơ thản nhiên cười một tiếng.
Giơ tay không đánh mặt người cười, huống chi mới vừa rồi còn làm ra dáng vẻ tỷ muội tình thâm. Từ Đại tiểu thư không thể làm gì, chỉ cảm thấy nhận tiếng xưng hô tỷ tỷ này quả thật cũng có phiền phức.
Tần Lâm giả ngu giả dại bề ngoài, trong lòng thật sự hồi hộp. Nếu chuyện này tiếp tục phát triển như vậy, có lẽ tương lai, hắc hắc hắc… Nhìn eo mềm mại như rắn nước mê người của Kim Anh Cơ, lại nhìn nhìn bộ ngực phì nhiêu của Từ Tân Di, tên này bắt đầu suy nghĩ một ít chủ ý xấu xa.
Mặc dù từ đầu chí cuối hắn không nói nửa lời, nhưng không nghi ngờ chút nào là tiêu điểm của vở tuồng này.
Loại chuyện ba nữ nhân tranh một chồng như vậy, dân chúng kinh sư hiếm khi nào chứng kiến. Rốt cục Trương tiểu thư tướng phủ có ý gì, có lẽ vẫn chưa thể đoán ra, nhưng hai vị Kim trưởng quan cùng Từ phu nhân này không phải là rất rõ ràng sao? Nghe đi, không phải gọi nhau là tỷ tỷ muội muội sao?
Tần trưởng quan Cẩm Y Vệ quả thật là hảo nam nhi triều Đại Minh chúng ta, ngay cả nữ Thổ Ty cũng khuất phục được, dương uy nước ta, gia tăng chí khí, quả thật là cao cường, hết sức cao cường!
Đám người Quy Bản Vũ Phu, Quyền Chính Ngân ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ vẫn cho là Kim thuyền chủ chơi trò lá mặt lá trái với Tần trưởng quan, nhưng bây giờ nhìn lại, tựa hồ muốn lấy giả làm thật.
Nhìn Ngũ Phong thuyền chủ đạp sóng vượt biển, tung hoành ba mươi sáu đảo Đông Hải, hiện tại dịu dàng như con chim nhỏ nép sát vào người Từ Tân Di, đôi mắt xanh biêng biếc nhìn Tần Lâm, Quy Bản Vũ Phu giậm đôi guốc gỗ kịch kịch, miệng nói:
– Vốn tưởng đâu thời thế đã thay đổi, thì ra thời thế Trung Nguyên vẫn không thay đổi, rốt cục vẫn là thư sợ hùng.
Quyền Chính Ngân bất quá chỉ bật cười khan, trong lòng người Triều Tiên đầy cơ mưu này bắt đầu làm một phép tính:
Tuy Kim trưởng quan có thủ đoạn, có quyền mưu, nhưng chủ yếu vẫn là dựa vào dư uy của phụ thân Uông Trực và đám lão đệ huynh của phụ thân như Mao Hải Phong năm xưa lưu lại. Bất quá dư uy cuối cùng có hạn, lão đệ huynh cũng ngày càng điêu linh, những năm qua không nói, qua mười, hai mươi năm sau vậy thì khó nói.
May là bây giờ có chỗ dựa vững chắc là Tần trưởng quan, địa vị thuyền chủ của Kim Anh Cơ càng không thể nào lay chuyển được. Danh tiếng của quan chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty Cẩm Y Vệ tuyệt đối thừa sức dọa lui một mảng lớn người khiêu chiến.
Hơn nữa hải lục một thể, mượn thế lực của Tần trưởng quan ở trong triều, Ngũ Phong hải thương có thể dựa lưng vào đại lục, mặt quay về phía đại dương, tiến thối tự nhiên, vững vàng nắm giữ quyền chủ đạo, vô cùng có lợi cho phát triển tương lai.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |