Trương Hoành lớn tuổi, Lục Viễn Chí mập thây, hai người cỡi ngựa lúc này mới chạy tới, thấy Tần Lâm từ Từ Ninh cung đi ra cùng tiến lên hỏi:
– Thế nào?
– Tra án!
Tần Lâm vung tay lên.
Lục Viễn Chí dang rộng hai tay, lần này tốt rồi, tra án tới trên đầu Hoàng đế.
… Bạn đang đọc truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3 tại nguồn: http://truyensextv.com/cam-y-ve-dai-minh-quyen-3/
Sắc trời đã tối, khắp nơi trong cung đốt đèn sáng rực giống như ban ngày. Mặc dù Lý Thái hậu hạ lệnh tất cả mọi người ở trong cung thất của mình không được đi ra ngoài, hết thảy cứ theo lẽ thường, nhưng ngay cả Lý Thái hậu, Vạn Lịch, Vương Hoàng hậu cùng Trương Cư Chính cũng chờ ở Từ Ninh cung. Toàn bộ Tử Cấm thành từ Lộ Vương trở xuống, tần phi, Công chúa, thái giám cùng cung nữ, vô số con mắt nhìn chằm chằm hành tung Tần Lâm, vô số lỗ tai nghe ngóng tiến triển tra án.
Tối nay nhất định là đêm Tử Cấm thành không ngủ.
Tần Lâm cầm ngọc bội Lý Thái hậu ban tặng tiện nghi làm việc, chưởng ấn Đô Tri Giám Trương Hoành hiệp trợ phá án.
Nhìn nhìn lão thái giám tóc như sương tuyết, mặt đầy nếp nhăn này, đương nhiên Tần Lâm biết tại sao phái lão nhân gia tới. Trương Hoành không chỉ có thâm niên lâu nhất, hơn nữa không tranh chấp với đời, không liên lụy tới bất kỳ hệ phái nào, không dính líu nhiều với Vạn Lịch, Vương Hoàng hậu và Phùng Bảo. Phái lão tới không chỉ có là hiệp trợ phá án, còn có ý chứng kiến giám sát.
Địa điểm phát hiện án mạng là Khúc Lưu quán phía Tây Tử Cấm thành, bởi vì nhân công xây dựng dòng suối uốn lượn mà có tên này. Trong lúc uống rượu có thể đặt chén rượu trong thuyền gỗ nhỏ, sóng sánh bập bềnh trôi theo nước suối, gọi là mượn dòng nước chảy đưa chén rượu tới.
Lúc Tần Lâm đi qua, ở ngoài cửa có rất nhiều cấm quân Ngự Mã Giám quản, lại xen lẫn cẩm y vệ sĩ cùng thái giám trong cung. Những cấm quân này có kẻ là Phùng Bảo điều tới, có kẻ nghe lệnh của Trương Hoành, Trương Kình, không lệ thuộc nhau, đều nghiêm ngặt đề phòng lẫn nhau, không khí hết sức khẩn trương.
Tôn Hoài Nhân cũng ở nơi đây, mang theo mấy vị Hiệu Úy thủ cung Khôn Ninh cung cùng thái giám trực nhật canh giữ ở ngoài cửa chính, thấy Tần Lâm tới, y liền dang rộng hai tay:
– Dừng bước, phụng ý chỉ Hoàng hậu nương nương, bất kể là ai cũng không cho đi vào!
– Ta cũng có ý chỉ…
Tần Lâm cũng không nói nhảm, lấy ngọc bội Thái hậu ban cho ra đưa lên, cười nói:
– Bất quá là phụng ý chỉ Thái hậu tra án!
Lục Viễn Chí một mực đi theo sau lưng Tần Lâm, sau đó ba vị Trương công công Trương Hoành, Trương Thành, Trương Kình nối đuôi mà vào. Tôn Hoài Nhân cùng mấy tên thái giám, cấm quân võ quan vốn là thủ ở bên ngoài cũng muốn đi vào theo, chợt thấy Tần Lâm đưa tay ngăn lại, tự đại nói một câu:
– Hiện trường án mạng, không phận sự miễn vào!
Tự cao gì chứ, Tôn Hoài Nhân cùng mấy thái giám giận vô cùng, nhưng không làm gì được Tần Lâm, không thể làm gì khác hơn là giương mắt nhìn.
Nhưng sau khi tiến vào hiện trường, Tần Lâm lập tức váng đầu hoa mắt: Trời ơi, trên mặt đất sạch sẽ không có hạt bụi nào, không hề giống như hiện trường án mạng.
– Đây là chuyện gì vậy?
Tần Lâm chỉ mặt đất, cực kỳ căm tức mắng:
– Tên ngốc nào tẩy rửa mặt đất sạch sẽ như vậy, cả cột cũng lau qua một lần, đầu óc tên này có vấn đề rồi sao?
Trương Thành cùng Trương Kình ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt lúng túng vạn phần.
Lão thái giám Trương Hoành cười híp mắt nhìn Tần Lâm, không nhanh không chậm nói:
– Là sáng sớm hôm nay bệ hạ phát hiện thi thể hai tên cung nữ, trong lúc hốt hoảng bèn hạ lệnh dọn dẹp hiện trường. Có vẻ như bệ hạ cũng không hy vọng bị Thái hậu nương nương biết chuyện này, đáng tiếc là không được như nguyện.
Lục Viễn Chí ặc một tiếng trong cổ họng, nhìn trưởng quan mình, có cảm giác muốn nổ tung đầu.
Thì ra là Vạn Lịch làm chuyện ngu ngốc này, Tần Lâm cười khan hai tiếng, đảo mắt vài vòng, cố ý lớn tiếng nói:
– Ngu, bệ hạ quả thật rất là ngu, nếu như có ý giấu giếm, tùy tiện mượn cớ gài tang vật không được sao? Nhìn Vương nương nương trong cung mà xem, từng quang minh chính đại phạt trượng đánh chết mấy vị thái giám, cung nữ, không ngờ rằng bệ hạ tới nơi này lại uống say giết người… Chậc chậc, cửu ngũ chí tôn muốn giết người, còn phải tự mình động thủ hay sao?
Mọi người mới đầu nghe Tần Lâm mắng Vạn Lịch đần, còn tưởng rằng hắn cuồng vọng hết sức, không biết giữ mồm giữ miệng. Sau khi nghe xong mới hiểu được rõ ràng là giải vây thay bệ hạ, nếu Vạn Lịch nghe được lời nói này, chắc chắn sẽ gõ đầu mình, hối tiếc không nên xử trí thất thố như vậy.
Trương Hoành nghe Tần Lâm nhắc tới Vương Hoàng hậu phạt trượng đánh chết thái giám cung nữ, đột nhiên thần sắc khẽ động, híp mắt không biết đang suy nghĩ gì.
Kết cấu của Khúc Lưu quán ở phía Nam là sân khấu dùng cho các cung nữ ca múa biểu diễn, phía Bắc là chỗ ngồi quân thần yến ẩm, thưởng thức ca múa. Trên đất nhân công đào dòng suối nhỏ quanh co chảy qua, có tác dụng mượn dòng nước chảy đưa chén rượu tới, quả thật có cảm giác thú vị khác lạ.
Bây giờ toàn bộ Khúc Lưu quán trải qua rửa sạch tương đối triệt để, hành lang, mặt đất, tường cột thảy đều sạch sẽ. Ngoại trừ mùi máu tanh nhợt nhạt như có như không, quả thật không nhìn ra đêm qua nơi này từng phát sinh qua án mạng.
Tần Lâm muốn lấy vân tay, dấu chân, hoặc là tìm kiếm vết máu ở hiện trường cũng là cực kỳ khó khăn, thậm chí căn bản không thể nào.
Nếu như là đời sau, Tần Lâm có thể lợi dụng Luminol để làm cho vết máu hiện ra, chỉ cần một phần trăm vạn vết máu là có thể làm cho Luminol phát ra ánh sáng xanh. Trình độ rửa sạch hiện trường như vậy đối với pháp y là không có hiệu quả gì, nhưng hiện tại là năm Vạn Lịch, hắn biết đi đâu tìm Luminol?
Tần Lâm giận đến nỗi hỏi thăm mẫu thân Vạn Lịch trong bụng vài lần, Lý Thái hậu vô tội bị văng miểng.
Lục Viễn Chí nhìn qua hiện trường vô cùng sạch sẽ trước mặt, cũng cảm thấy bó tay hết cách, thình lình vỗ đùi một cái:
– Tần ca, hung khí, hẳn là trên hung khí vẫn còn vân tay!
– Thông thường có thể nghĩ đến rửa sạch hiện trường là có thể nghĩ đến chuyện rửa sạch hung khí…
Tần Lâm không thấy có hy vọng gì, nhưng vẫn nhìn Trương Hoành dò hỏi.
Lão thái giám cười khổ, chắp tay một cái:
– Tần tướng quân liệu sự như thần.
Tần Lâm thở dài một tiếng trong lòng, Vạn Lịch ôi Vạn Lịch, có kẻ đần độn như ngươi thật sao? Tự mình hủy diệt tất cả chứng cứ, những gì còn lại hoàn toàn bất lợi đối với mình, nếu tất cả tội phạm đều ngu như vậy thì hay biết mấy.
Chỉ bất quá lần này không phải là Tần Lâm muốn định tội Vạn Lịch, mà là muốn giải oan cho y. Mặc dù Vạn Lịch cũng không dám kiên quyết phủ nhận tội giết người, nhưng Tần Lâm từ đủ loại dấu hiệu suy đoán, sau lưng chuyện này nhất định có điều mờ ám.
Hiện trường không tìm được thứ gì hữu dụng, Tần Lâm quét nhìn một vòng ghi nhớ hoàn cảnh trong lòng, sau đó ra lệnh đi tra nghiệm thi thể.
Hai cỗ tử thi cung nữ đặt trong phòng bên cạnh viện, vốn Vạn Lịch định lặng lẽ đem thi thể ra ngoài cung chôn cất, bất quá còn chưa thành công đã bị Phùng Bảo phát hiện, báo cáo cho Lý Thái hậu, thi thể cũng bị trông chừng nghiêm ngặt.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |