Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3 » Phần 127

Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 127: Phục Binh Ra Hết

Bên trái giương cao cờ đỏ một trượng hai thước “Tổng lý sự vụ luyện binh trấn thủ Kế Châu Tổng Binh quan Thích”, chính là Thích Lão Hổ Thích Kế Quang mà Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly sợ nhất.

Bên phải là Hạnh Huỳnh Phi Ngư kỳ “Đốc Bắc Trấn Phủ Ty bạn sư quan giáo Tần”. Dưới cờ, Tần Lâm nụ cười đáng yêu, lắc đầu nhìn Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly, hiển nhiên xem hai vị Hãn vương là dê béo đợi làm thịt.

Thấy người quen cũ Thích Kế Quang trên đỉnh núi, Đồ Môn Hãn cả kinh há hốc mồm cứng lưỡi, đôi mắt trừng đến cơ hồ lòi ra từ trong hốc mắt. Mới vừa rồi y còn giơ roi thúc ngựa thề phải đánh vỡ Hỷ Phong khẩu, thẳng tiến lấy Mật Vân thành, bây giờ đã hồn phi phách tán, đầu lưỡi giống như cuốn lại, ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không thể nói ra:

– Thích, thích, thích, Thích Kế Quang, Thích Lão Hổ tại sao lại ở chỗ này? Đại sự không tốt, đại sự không tốt rồi!

Đổng Hồ Ly phát rét khắp cả người, cho dù y gian trá giảo hoạt, lúc này cũng tiến thối rối loạn, vội vàng thúc giục một tràng:

– Hỏng bét, chúng ta trúng quỷ kế Nam Man tử rồi, mau lui lại, toàn quân rút lui!

Làm gì còn kịp, ở Thập Bát Bàn sơn thế khúc chiết xoay quanh thành vòng này, tốc độ hành quân bình thường đã chậm rồi, lúc này quân Mông Cổ thấy đại kỳ ba mặt đỉnh núi, tất cả đều hồn bất phụ thể, giống như con ruồi không đầu bay loạn chung quanh, chà đạp lẫn nhau.

Lúc này nghe Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly nói trúng kế, cất tiếng thét lui binh, ngay cả những hãn tướng trong quân như Bạt Đô Lỗ, Triết Biệt, Na Nhan ai ai cũng hoảng hốt luống cuống tay chân, nắm không được quân đội dưới quyền.

Quân Mông Cổ kêu khổ vang trời:

– Khổ rồi, ra cửa không nhìn đường, đụng vào Thích Lão Hổ, lần này chúng ta dữ nhiều lành ít!

Thạch Trung Thiên là người trong giang hồ, chưa từng giao thủ cùng Thích Kế Quang, không sợ Thích Kế Quang giống người Mông Cổ vậy, lúc này ngược lại bình tĩnh hơn, kéo đầu ngựa Đồ Môn Hãn lại:

– Đại Hãn, lưu lại núi xanh không sợ không có củi đốt, ngài cùng Đổng Đại vương mau mau lui về, tương lai trùng chấn hùng phong, quyết thư hùng cùng Thích Kế Quang lần nữa.

Ai ngờ Thạch Trung Thiên không nhảy ra thì tốt, y mới vừa có động tác, lập tức bị một đôi ánh mắt thông minh linh động nhìn thấy rõ ràng.

A Sa mang theo Đại Hoàng đứng ở sau lưng Tần Lâm, nó liếc mắt nhìn thấy ngay Thạch Trung Thiên, nhất thời nổi cơn giận dữ: Tên phản đồ bội phản giáo nghĩa, Hán gian cấu kết Thát Lỗ này, chính là thủ hạ của y hại chết Chu Lão Hàm cùng Cẩu Đản! Ha ha, ngươi cũng có ngày hôm nay!

Thân ảnh màu cánh sen triển khai, A Sa muốn xông qua, rút đồ chơi giết chết Thạch Trung Thiên.

Không ngờ Tần Lâm lanh tay lẹ mắt, nắm bắt cần cổ của nó lại, giữ nó đứng lại:

– Muốn làm gì?

Con ngươi A Sa xoay tròn vài vòng, lúc này mới nhớ ra mình không thể bại lộ thân có võ công, lập tức nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu giả mù sa mưa:

– Đại thúc, không phải là lần trước những người xấu kia bắt tiểu hài tử chúng ta giam ở Linh Quan miếu sao, người mang mạng che mặt đó là đầu lĩnh của người xấu đó, ta… Ta đi bắt y!

Thích Kế Quang cùng Cảnh Định Lực nhìn nhau mỉm cười, cảm thấy Tần Lâm mang theo tiểu nha đầu này có vẻ thú vị.

– Ngươi đi bắt y?

Tần Lâm cất tiếng cười ha hả…

– Ta cũng nhận ra, Linh Quan miếu Bạch Liên giáo xảy ra nội loạn, người khác gọi tên đó là “Thạch thiếu chủ”, là người Bắc tông. Bất quá, bây giờ là đánh giặc, ngươi cho rằng là tiểu hài tử chơi trò quan binh bắt cường đạo sao?

Ôi… Đại thúc thật đáng chán, A Sa bất đắc dĩ bĩu môi, nhắm hai mắt lại.

Lần này trên mông cũng không bị cước của Tần Lâm đá, ngược lại hai chân đạp lên mặt đất, A Sa mở mắt, trong lòng thầm nói kỳ quái: Bị đại thúc xốc lên, động tác kế tiếp không phải là hắn đạp người ta một cước bay đi hay sao?

– Xem ta chỉnh trị y…

Tần Lâm nhìn A Sa cười cười, đi tới một khối nhô ra trên núi đá, hướng về phía vị trí Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly cùng Thạch Trung Thiên, hai tay bắt ở khóe miệng thành hình cái loa, lớn tiếng nói:

– Thạch thiếu chủ bỏ ám đầu minh, dụ địch vào vòng mai phục của ta, chiến công trác tuyệt, thật là đáng mừng! Kế Liêu Cảnh Tổng Đốc đã bảo đảm tiến cử ngươi tứ phẩm tiền trình, nếu chém đầu Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly trở về, lại tăng thêm quan ba cấp, thưởng vạn lượng bạc!

Tần Lâm ở cách chân núi chừng năm mươi trượng cao, võ sĩ Mông Cổ mũi tên bắn không lên, hắn từ trên cao nhìn xuống hét to, người phía dưới lại nghe rõ ràng, từng chữ từng câu truyền vào trong tai của võ sĩ Mông Cổ.

Những võ sĩ Mông Cổ này đang kỳ quái không hiểu làm thế nào Thích Kế Quang biết trước mai phục ở nơi này, nghe vậy lập tức chợt hiểu ra: Hay thật, thì ra là họ Thạch chết bầm này lừa chúng ta!

Mấy tên Mông Cổ tướng quân đứng gần lập tức trợn mắt nhìn Thạch Trung Thiên.

Thạch Trung Thiên bị dọa sợ đến sắc mặt xám như màu đất, liên tiếp khoát tay:

– Chư vị, chư vị có lời gì cứ nói, đây là Nam Man tử sử dụng kế ly gián, chúng ta không thể mắc mưu!

Những võ sĩ Mông Cổ này đã sớm tức giận vô cùng, làm gì chịu nghe, bọn họ đua nhau rút chiến đao ra chém về phía Thạch Trung Thiên.

Mấy tên cao thủ Bạch Liên giáo Bắc tông cũng rút vũ khí ra, Thạch Trung Thiên thấy vậy ngay cả thần hồn đều bị hù dọa bay đi mất. Trong mấy vạn quân Mông Cổ này, võ công cao hơn nữa thì có ích lợi gì? Y vội vàng lớn tiếng quát lệnh bọn họ bỏ vũ khí xuống, không được động thủ.

Mặc dù Thạch Trung Thiên võ công không tệ, nhưng đón đỡ không nổi bốn năm tên Mông Cổ tướng quân mạnh mẽ hữu lực loạn đao đánh xuống, tránh né phải trái mấy cái, rốt cục trên cánh tay bị một đao, đau đến toát ra mồ hôi lạnh, hướng Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly lớn tiếng xin tha:

– Đại Hãn, Đổng Đại vương, tha mạng, tiểu nhân thực không bán đứng các vị anh hùng, đây là Nam Man tử sử dụng kế ly gián!

Hừ, Nam Man tử? Đồ Môn Hãn cười lạnh một tiếng, chẳng lẽ ngươi không phải là Nam Man tử sao?

Đổng Hồ Ly chỉ lo chỉ huy quân đội rút lui, cho đến khi nhìn thấy trên cánh tay Thạch Trung Thiên bị vết đao sâu thấy tới xương, hắn mới quát dừng mấy vị tướng quân lại:

– Thôi! Nếu Thạch thiếu chủ cấu kết cùng Nam Man tử, nhất định sẽ không bị vết đao như vậy chỉ tránh né không phản kích, đây là Nam Man tử dùng kế ly gián, chúng ta không được tự giết lẫn nhau.

Mấy vị tướng quân lúc này mới hậm hực dừng tay.

Lúc này quân Minh đã cho phục binh dậy lên khắp nơi, trong sơn cốc cờ đỏ phất phơ, bốn phương tám hướng trống hiệu rung trời, quân Mông Cổ đang bày ra đội hình hành quân ở trên Thập Bát Bàn, căn bản không có cách nào triển khai, bảy tám vạn nhân mã xếp thành Trường Xà trận, đầu đuôi không thể lo cho nhau, phía trước có địa phương đã bị quân Minh từ ngọn núi lao xuống, chặn thành mấy đoạn.

Đổng Hồ Ly thấy đại thế đã mất, vội vàng hạ lệnh:

– Nang Cáp Nhĩ Đài, ngươi dẫn người tử thủ đại lộ phía Nam…
– Miệt Nhi Chi, ngươi mang năm Thiên Nhân đội cánh trái bảo vệ mặt Tây thung lũng, phòng bị phục binh tuôn ra. A Lạt Hãn, ngươi dẫn dắt thiết kỵ, bảo vệ Đại Hãn cùng bản vương từ phía Bắc xông ra!

Chư tướng lĩnh mệnh làm việc, từng lộ nhân mã liều mạng chặn đánh quân Minh trên đại lộ, lại có hai vị tướng quân dẫn dắt hai cánh, liều mạng vọt lên lên trên núi đánh mạnh hấp dẫn lực chú ý. Có túc tướng Bạt Đô Lỗ A Lạt Hãn dũng mãnh nhân cơ hội đó bảo vệ hai vị Hãn vương, chống chịu giữa rừng thương lửa đạn chạy thục mạng về phía Bắc.

Thạch Trung Thiên ngay cả vết thương cũng không kịp băng bó, cũng chỉ đành cắn răng dẫn dắt mấy tên thủ hạ, đi theo phía sau mông ngựa của hai vị Hãn vương, ôm đầu trốn như chuột.

Trên đỉnh núi mọi người nhìn thấy rõ ràng cảnh này, thấy Thạch Trung Thiên bị chém một đao nặng nề, A Sa cao hứng vỗ tay, nhưng cuối cùng vẫn không khỏi thất vọng:

– Tiện nghi cho tên kia rồi, chỉ bị một đao, nếu như chủ nhân Mông Cổ đem tên Hán gian này làm thịt, mới hả lòng hả dạ!
– Một đao làm thịt chẳng phải là tiện nghi cho y quá sao?

Tần Lâm ha hả cười lớn.

Thích Kế Quang đã sớm có bố trí, hạ lệnh kỳ bài quan phất động trung quân lệnh kỳ, cây cờ cao một trượng hai thước tà tà chỉ một cái, trên ngọn núi phía Bắc lập tức đẩy ra mấy khẩu Hổ Tồn pháo.

Trong sơn cốc hai vị Mông Cổ Hãn vương đang chạy như điên, thấy vậy lập tức sợ mất cả hồn, vội vàng sử dụng kế ẩn thân trong đèn, núp ở bên cạnh bụng ngựa.

Các võ sĩ Mông Cổ bất kể là Thiên Hộ, Bá Hộ khiếp sợ vô cùng, chen chúc với nhau chung một chỗ, mấy tiếng pháo vang lên, chỗ bị bắn huyết nhục văng tung tóe, nhân mã rào rào ngã xuống một mảng lớn.

Đáng tiếc đại pháo ngàn cân trở lên không cách nào vận chuyển lên núi, quân Minh sử dụng đều là Hổ Tồn pháo, tiểu Pháo Bồ Đào Nha, uy lực có hạn, cuối cùng đã để cho Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly tránh được một kiếp.

Bất quá đột nhiên nổ vang một chuỗi tiếng pháo, tiến một bước làm gia tăng sự hỗn loạn của quân Mông Cổ.

Các võ sĩ Mông Cổ đều vội vã chạy mau, chỉ hận cha mẹ không sinh cho mình bốn cái chân, ngược lại ở chỗ hẹp chen chúu chung một chỗ, tự giày xéo lẫn nhau.

Mắt thấy quân Minh đã từ từ hợp vây, pháo hỏa cũng đuổi theo đến mông mình mà bắn, Đồ Môn Hãn cùng Đổng Hồ Ly gấp đến độ chẳng quan tâm cái gì nữa, bất chấp tất cả đã hạ lệnh cho thị vệ võ sĩ cầm đao mở đường, chém chết tất cả quân Mông Cổ cản đường.

Chỉ thấy Bạt Đô Lỗ A Lạt Hãn cương đao tung bay, trung quân thiết kỵ thiết lưu cuồn cuộn, uy phong lẫm lẫm, chỉ tiếc dưới vó sắt kẻ cất tiếng kêu cha gọi mẹ đồng dạng là võ sĩ Mông Cổ, bị chém rơi đầu thành quỷ không đầu, trước đó còn mộng đánh vỡ Mật Vân thành, cướp suốt cả ba ngày.

Một tên thương binh bị A thiết kỵ Lạt Hãn mở đường đạp gãy chân, nằm ở ven đường, mắt thấy Đồ Môn Hãn tuyệt trần bỏ đi, không khỏi sinh lòng bi thương, lên tiếng khóc lóc:

– Trời ơi, Đại Hãn, Đại Hãn không cần chúng ta nữa rồi!

Chủ tướng dần dần đi xa, tất cả quân Mông Cổ bị quân Minh vây ở trong sơn cốc đều kinh hồn táng đởm, cảm giác bị vứt bỏ tự nhiên sanh ra, ngay cả trong lòng tướng quân trung thành cũng sinh ra chút do dự như vậy.

Thấy địch nhân sắp tan rã, lúc này Thích Kế Quang mới phóng trung quân lệnh kỳ xuống, nhất thời bốn phương tám hướng tiếng hô giết rung trời, trong các thung lũng toàn bộ quân Minh mặc uyên ương chiến giáp tuôn ra, quân Minh trên sườn núi cũng từ trên đánh xuống, lấy thế Thái Sơn áp đỉnh đánh về phía địch nhân.

Thích Kim một ngựa đi trước, mang theo mấy viên Du Kích, Bả Tổng, dẫn dắt một chi kỵ binh từ cánh thọc vào trong, mã đội ấy dùng Xế Điện Thương, cỡi ở trên lưng ngựa bắn súng, khi rút lui liền nạp đạn, sau đó xông lên bắn tiếp, tới lui qua lại, bắn cho quân Mông Cổ đua nhau té xuống ngựa.

Lại có kỵ binh xách theo Tam Nhãn Súng, sau khi đốt dây thuốc nổ bắn ra ba phát đạn xong, xách theo Tam Nhãn Súng nặng mười mấy cân xông lên, ôm báng súng quật thân súng, xem nó như thiết chùy, khiến cho quân Mông Cổ bị đập đầu óc vỡ toát.

Xa doanh từ đại lộ phía Nam đẩy chiến xa đi lên, bảy tám chiếc như một tổ ong xếp thành một hàng, đồng thời đốt dây thuốc nổ.

Một tổ ong này chính là Xung Thiên pháo làm lớn hơn, trên mũi tên có buộc ống hỏa dược, sau khi đốt mượn lực hỏa dược bắn ra, một chiếc xe lắp một trăm mũi tên hỏa dược, đốt dây dẫn thì có thể bắn ra liên hoàn.

Nhất thời, trong thung lũng giống như kim xà cuồng vũ, từng mũi tên kéo theo hỏa dược cháy bừng bừng bay về hướng địch nhân. Mấy trăm mũi hỏa tiễn phá vỡ chân trời, chỉ nhìn một cách đơn thuần thanh thế, còn lợi hại hơn so với đại pháo.

– Thật là một buổi biểu diễn diễm hỏa long trọng…

Tần Lâm tặc lưỡi sách sách than thở.

Tâm trạng Cảnh Định Lực tốt cực kỳ, cười bồi nói:

– Tần trưởng quan liệu tiên cơ của địch, cho nên trong lúc cười nói đả đánh cho Lỗ kỵ tan thành tro bụi, ngay cả hạ quan cũng có may mắn thấy kỳ quan như vầy, thật chính là tam sinh hữu hạnh… Ủa, đây là mùi gì vậy?

Cảnh Định Lực hít hít mũi, là sĩ lâm thanh lưu quân tử, cũng chưa quen thuộc đối với loại mùi này.

– Mùi thịt bị đốt nướng…

Tần Lâm căn bản không vấn đề, có vẻ hăng hái đàm luận:

– Người trước của vị trí Cảnh Tổng Đốc đảm nhiệm là tên họ Dương, thiêu chết Sư Gia Tiền Lương của y, khi đó còn chưa tiến vào hỏa tràng ta ngửi được mùi này, liền biết Thiệu Hưng Sư Gia kia nguy rồi…
– A…

Cảnh Định Lực cố hết sức nhịn chịu sự nhộn nhạo trong dạ dày, cuối cùng cũng không phun ra tại chỗ.

Bất quá Tần Lâm nói cũng không sai, võ sĩ Mông Cổ dưới chân núi từng tên bể đầu sứt trán, có mấy chỗ cỏ hoang trên đất bị hỏa tiễn đốt, thi thể cháy sạch bốc khói nghi ngút.

– Đầu hàng khỏi chết, đầu hàng khỏi chết!

Trên núi dưới núi, quân Minh cùng kêu lên thật to.

Quân Mông Cổ sớm biết Thích Lão Hổ uy danh hiển hách, lại thấy hai vị Hãn vương đều đã bỏ chạy, chính là binh không còn sĩ khí, mất hết ý chí chiến đấu, dù võ sĩ Mông Cổ xưa nay hãn dũng cũng đã có người bắt đầu bỏ vũ khí, quỳ trên mặt đất đầu hàng.

Loại chuyện đầu hàng như vậy, có người thứ nhất thì có kẻ thứ hai thứ ba, giống như cờ domino vậy, càng ngày càng nhiều quân Mông Cổ quỳ xuống đất.

Mấy vạn đại quân lớp chết, lớp bị thương, lớp đầu hàng, từ đầu tới đuôi chưa tới một canh giờ, trận chiến tại Thập Bát Bàn bên ngoài Hỷ Phong khẩu cũng đã tuyên cáo kết thúc.

– Đại tiệp, Tần trưởng quan, đây là đại tiệp chưa từng có nha!

Cảnh Định Lực vui vô cùng, thanh âm có chút run rẩy.

Nhờ phúc của Tần Lâm, Cảnh Nhị tiên sinh biến thành Cảnh Tổng Đốc, trước kia ở Đô Sát Viện mặc dù là lãnh tụ thanh lưu, gần với mặt trời, nhưng dù sao trong tay không quyền, trong túi thiếu tiền, làm gì được như bây giờ nắm đại quyền, tiền lương quá tay sảng khoái? Cho dù là Tần Lâm hạn chế y hàng năm chỉ có thể lấy hai vạn, cũng còn béo bở hơn so với lúc ở Đô Sát Viện nhiều.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Danh sách truyện cùng bộ:
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 1
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 2 (Full)
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 4 (Full)
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 5 (Update Phần 30)
Thông tin truyện
Tên truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Dâm thư Trung Quốc
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 04/11/2025 03:33 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Quỳnh - Tác giả Vân Anh
Lòng ích kỷ thường chỉ mang lại đớn đau, không mấy khi nó mang lại cho người ta hạnh phúc cả. Quỳnh bàng hoàng lắm khi nghe ba nói về quê để sống, ba không muốn Quỳnh gần các anh ấy sao? Hay là chuyện đêm qua với anh Tiến, nhưng đêm qua lúc ba giờ khi ba chưa dậy thì Quỳnh đã tỉnh rồi bí mật...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Bố đụ con gái Truyện bóp vú Truyện bú vú Truyện người lớn Truyện sex phá trinh Truyện xã hội
Diệu Ly dâm đãng
Diệu Ly một người vợ trẻ hiền lành và có hơi dâm đãng với gương mặt xinh đẹp, mái tóc dài ngang vai, làn da trắng hồng mịn màng không tì vết, hơn thế cơ thể của cô đẹp tuyệt như nữ thần. Bầu vú cao trắng mịn với cặp nhũ hoa hồng hồng dễ thương, vòng eo nhỏ cặp mông ngon không chỗ chê...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Bố chồng nàng dâu Truyện bóp vú Truyện bú lồn Truyện người lớn Truyện sex cưỡng dâm Truyện sex ngoại tình
Cháu Lão Hạc
Trời đã bắt đầu nhá nhem, tiếng ve kêu inh ỏi râm ran, từng làn gió mạnh làm cánh cửa sổ đóng lại cái bụp làm thằng Cừu tỉnh giấc, từ lúc bà Khuê Tú về nó lăn ra ngủ đến tận bây giờ, thật là sảng khoái. Cừu ơi! Ra ăn cơm. Là tiếng của bà, nó vội đáp: Vâng ạ. Thằng Cừu chạy ra...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Con gái thủ dâm Đụ bà Đụ tập thể Đụ với hàng xóm Kinh nghiệm làm tình Làm tình tay ba Thác loạn tập thể Thuốc kích dục Truyện bóp vú Truyện bú lồn Truyện bú vú Truyện liếm đít Truyện người lớn Truyện sex hạng nặng Truyện sex hiếp dâm Truyện sex mạnh Truyện sex nặng Truyện sex ngoại tình Vợ chồng
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân